Tag Archives: capitalism

Income Inequality

I read on BBC yesterday that the richest 62 people in the world now earn as much as the poorest half, which would be about 3.5 billion people! Although there is some confusion about the methodology, it is clear that the wealth and income have been getting more and more polarized. The rich are certainly getting richer. Income inequality is more acute than ever.

Continue reading

Capitalism vs. Corporatism

During a recent conversation with him, this client of mine used the word “corporatist” to describe his country (US of A). He said twenty years ago, they were a capitalist country, not a corporatist one. Now, this is a kind of fine distinction that I’d love to talk about. To me, đó là một sự khác biệt đáng ngạc nhiên và chiếu sáng,,en,một trong đó mổ xẻ sạch sẽ và làm sạch,,en,sự nhầm lẫn kinh tế của thời đại chúng ta,,en,Chủ nghĩa tư bản của thời đại chúng ta,,en,Và tôi đã phải viết về nó,,en,Mọi người đều biết chủ nghĩa tư bản là gì,,en,Đó là định hướng thị trường,,en,hệ thống kinh tế trung tâm sở hữu tư nhân nơi động cơ ích kỷ mang lại hạnh phúc tập thể,,en,theo Adam Smith,,en,Cách sống này đã được chấp nhận là,,en,tốt,,en,hệ thống,,en,và hoàn toàn trái ngược với tập thể,,en,hệ thống kinh tế thuộc sở hữu cộng đồng với các khái niệm phân phối lại xã hội mạnh mẽ của cải,,en,chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa xã hội,,en,Mặc dù sau này nghe có vẻ như là một lý tưởng tốt hơn và đạo đức hơn,,en,ít nhất là về nguyên tắc,,en,nó không bao giờ làm theo cách đó,,en,Chủ nghĩa tập đoàn không nổi tiếng như chủ nghĩa tư bản,,en,Tôi đã không biết rằng một từ như vậy tồn tại,,en,Nhưng khoảnh khắc tôi nghe thấy nó,,en, one that cleanly dissects and clears up the economic confusion of our times. And I had to write about it.

Everybody knows what capitalism is. It is the market-driven, private-ownership-centric economic system where selfish motives bring about collective happiness, according to Adam Smith. This way of life has been accepted as the “good” system, and stands in stark contrast with the collective, community-owned economic system with notions of robust social redistribution of wealth — communism or socialism. Although the latter does sound like a better and more moral ideal, at least in principle, it never did pan out that way.

Corporatism is not as well-known as capitalism. At least, I didn’t know that such a word existed. But the moment I heard it, Tôi có thể đoán nó có nghĩa là gì,,en,Nó chỉ ra sản phẩm cuối cùng của chủ nghĩa tư bản không bị kiểm soát,,en,một không có sự kiểm soát của chính phủ,,en,hoặc thậm chí hangouts đạo đức,,en,Theo quan điểm của tôi,,en,nó xảy ra theo cách này,,en,một khi bạn có quyền sở hữu tư nhân,,en,một số người giàu hơn những người còn lại,,en,Chẳng có vấn đề gì với việc đấy cả,,en,nó là một sự chắc chắn về mặt toán học,,en,tiền mang lại cho những người may mắn nhiều sức mạnh hơn,,en,và truy cập vào những cách mà họ có thể kiếm được nhiều tiền hơn,,en,họ có thể ảnh hưởng đến hệ thống chính trị,,en,và thông qua đó các chính sách tài khóa và thuế,,en,quyền sở hữu tư nhân có thể được gộp lại với nhau để tạo thành các sinh vật kinh tế có thể tự duy trì,,en,Những sinh vật này là,,en,cac tổ chưc hội,,en,Họ phát huy sức mạnh thông qua sự giàu có tập thể của họ đến một mức độ thậm chí còn lớn hơn cả những nhà tư bản tốt bụng cũ,,en,Một điều tò mò xảy ra khi các nhà tư bản,,en,người giàu đơn giản,,en,đó là,,en,bị loại bỏ bởi các tập đoàn,,en. It points to the end product of unbridled capitalism, one with no government control, or even moral hangups. In my view, it happens this way — once you have private ownership, some people get richer than the rest. There is nothing wrong with that; in fact, it is a mathematical certainty. But then, money gives those lucky guys more power, and access to ways in which they can make more money. For instance, they can influence the political system, and through it the fiscal and taxation policies. Also, private ownerships can be pooled together to form economic organisms that can sustain themselves. These organisms are, of course, corporate bodies. They exert power through their collective wealth to an even greater extent than the good old capitalists.

A curious thing happens when capitalists (simple rich folks, that is) get sidelined by corporations. Tiền và quyền lực bị tách ra một cách kỳ lạ,,en,Các thành viên hội đồng quản trị và CEO kiểm soát các cơ quan doanh nghiệp cuối cùng nắm giữ quyền lực,,en,thay vì chủ sở hữu,,en,Họ được giao nhiệm vụ bảo vệ và phát triển thủ đô,,en,Họ tìm thấy những chiến lược mới lạ để làm điều này,,en,như tận dụng các lỗ hổng thuế và thiên đường thuế,,en,và tham gia vào các hoạt động kinh doanh không lành mạnh,,en,như trộn bất kỳ loại bột trắng chết tiệt nào với thức ăn trẻ em,,en,Miễn là họ thành công trong việc phát triển thủ đô,,en,họ dường như tự giải thoát,,en,ý nghĩa đạo đức của hành động của họ,,en,Lương tâm gặp rắc rối,,en,Đối với dịch vụ của họ,,en,họ tự trả cho mình những phần thưởng đẹp trai,,en,Lưu ý rằng các doanh nghiệp,,en,các nhà khai thác,,en,tự trả tiền,,en,nó không phải là mặc dù các nhà tư bản,,en,những người chủ,,en,trả cho họ,,en,trong đó nằm ở sự phân chia quyền lực và tiền bạc,,en. The board members and CEOs who control the corporate bodies end up wielding power, instead of the owners. They are entrusted with the task of guarding and growing the capital. They find novel strategies to do this, like taking advantage of tax loopholes and tax havens, and engaging in unsavory business practices (like mixing any damn white powder with baby food, for instance). As long as they succeed in their remit of growing the capital, they seem to absolve themselves of the moral implications of their actions. For their services, they pay themselves handsome rewards. Note that the corporatists (the operators) pay themselves; it is not as though the capitalists (the owners) pay them, wherein lies the separation of power and money.

Khi bạn đưa vào hệ thống tài chính có chức năng chính là quản lý vốn,,en,sự phân chia quyền lực,,en,tiền bạc và đạo đức có một chiều hướng mới,,en,Ngân hàng,,en,không có giá trị kinh tế nội tại của riêng họ,,en,hóa ra quá lớn để thất bại,,en,và hệ thống tự sắp xếp lại theo cách mà ngay cả khi chúng bị lỗi,,en,đó là những người xa rời quyền lực nhất và tiền bạc là những người trả tiền cho nó,,en,Các chủ ngân hàng và quản lý cấp cao đang bay dù vàng vì họ có cả quyền lực và tiền bạc,,en,Nền kinh tế nhỏ giọt được hình dung trong chủ nghĩa tư bản thuần túy,,en,một tầm nhìn lạc quan để bắt đầu với,,en,chỉ lừa qua các kênh được vẽ bởi các lớp phủ công ty,,en,Những mánh khóe không công bằng này không làm phiền chúng tôi,,en,tầng lớp trung lưu,,en,trong một thời gian dài bởi vì họ không xa lánh chúng ta,,en, the separation of power, money and morality takes on a new dimension. So banks, with no intrinsic economic value of their own, turn out to be too big to fail, and the system rearranges itself in such way that even when they do fail, it is the people farthest removed from power and money are the ones who pay for it. The high-flying bankers and senior managers get golden parachutes because they have both power and money. The trickle-down economy envisioned in pure capitalism (an optimistic vision to begin with) only trickles through channels drawn by the corporate overlords.

These unfair trickles did not bother us (the middle class) for a long time because they were not all trickling away from us. Bây giờ họ đã bắt đầu,,en,chúng tôi đang bắt đầu ngồi dậy và phản đối,,en,Tôi thông cảm với khách hàng Mỹ của tôi,,en,Bây giờ các nhà luyện tập đang theo đuổi những trò nhỏ của chúng tôi,,en,chúng tôi ghét tập đoàn,,en,chủ nghĩa tư bản,,en,tập đoàn,,en,nên kinh tê,,en,quyền lực,,en,Khởi đầu thương mại,,en,Tháng 6,,en,Các sự kiện khởi đầu của một giao dịch có thể được phân thành hai loại,,en,Các hoạt động trước giao dịch là những hoạt động phải diễn ra ngay cả trước khi giao dịch đầu tiên được đặt,,en,Các hoạt động khởi đầu cho mỗi giao dịch là những hoạt động cụ thể cho từng giao dịch,,en,Hoạt động tiền thương mại,,en,Các hoạt động trước giao dịch có liên quan đến sản phẩm mới lên máy bay và phê duyệt,,en,Như chúng ta đã thấy,,en,sàn giao dịch nội bộ được thiết kế nhanh nhẹn và nhạy bén,,en,Về nguyên tắc,,en,Sẽ mất ít thời gian để sản phẩm mới được đưa lên máy bay,,en,Hệ thống cuối cùng tôi làm việc,,en, we are beginning to sit up and protest. I sympathize with my American client. Now that the corporatists are after our little trickles, we hate corporatism.

Was Yours, Now Mine

I feel I have lived through an era of great changes. The pace of change can seem accelerated if you travel or emigrate because various geographical regions act as different slices in time. I have had the benefit (or the misfortune) of multiple emigrations. With that, coupled with my advancing years, I feel as though I have seen a lot. Most of what I have seen fills me with a foreboding of gloom and doom. Perhaps it is merely the pessimism characteristic of an unduly cynical mind, or perhaps it is the true decay of our global ethical standards.

On the positive side, the pace of change is indeed fast and furious. This is the kind of change you like — you know, vinyl to spool tape to cassette to MP3 to iPod kind. Or the land-line to satellite to cell to Skype to Twitter kind. However, along with this positive and obvious track of changes, there is an insidiously slow and troubling track creeping up on us. It is n this context that I want to reuse the over-used allegory of the frog-in-a-pot.

If you put a frog in hot water, it will jump out of the pot and save its skin. But if you place the frog in cold water, and slowly heat up the pot, it won’t feel the change and boil to death. The slowness of change is deadly. So let me be the frog with delusions of grandeur; allow me to highlight the unhealthy changes accumulating around us. You see, along with the technological miracle that we are living through, there is an economic or financial nightmare that is spreading its tentacles over all aspects of our social and political existence, transfixing everything in place in its vice-like grip. Slowly. Very slowly. Because of this invisible hold on us, with every iPod we buy, we (the middle-class) take a couple of dollars from the very poor and give it to the very rich. We don’t see it that way because some of us make a few cents in the process. The Apple store franchisee makes a few cents, the employee-of-the-month gets a token raise, an apple developer may enjoy a nice vacation, or a senior executive might get a new jet, the economy of the country goes up a notch, NASDAQ (and so everybody’s pension) goes up a tiny fractionall are happy, right?

Well, there is this little question of the packaging material that may have killed part of a tree somewhere, in Brazil, perhaps, where people don’t know that the trees belong to them. May be a little bit of pollution escaped into the air or a river in China where the locals haven’t realized that these resources are their heirlooms. May be some moderately toxic junk ended up in a landfill in Africa somewhere where they haven’t quite grasped the concept of land ownership. It may have cost a developer in Bangalore or a call-center girl in Manilla an hour or two more than it should because they don’t know that their time is a resource bought low and sold high in markets they don’t see or know of. It is from these distant places and phantom people that we pick up a couple of dollars and pass on to the equally distant corporate coffers and stock markets. We take what is not ours from the unknown owners to feed the avarice of unseen players. And, like Milo Minderbinder would say, everybody has a share. This is the modern capitalism of the corporate era, where we have all become tiny cogs in a giant wheel inexorably rolling on to nowhere in particular, but obliterating much in the process.

The problem with capitalism as an economic ideology is that it is pretty much unopposed now. Only through a conflict of ideology can a balance of some sort emerge. Every conflict, by definition, requires adversaries, at least two of them. And so does an ideological struggle. The struggle is between capitalism and communism (or socialism, I’m not sure of the difference). The former says we should lay off the markets and let greed and selfishness run its course. Well, if you don’t like the sound ofgreed and selfishness,” tryambition and drive.Associate it with words like freedom and democracy, and thisLaissez-Faireideology a la Adam Smith is a winning formula.

Standing in the other corner is the opposing ideology, which says we should control the flow of money and resources, and spread happiness. Unfortunately this ideology got associated with nasty words like totalitarianism, bureaucracy, mass murder, killing fields of Cambodia etc. Little wonder that it lost, save for this economic powerhouse called China. But the victory of China is no consolation for the socialist camp because China did it by redefining socialism or communism to essentially mean capitalism. So the victory of capitalism is, to all intents and purposes, a slam dunk. To the victors belong to spoils of history. And so, the socio-politico-economic ideology of capitalism enjoys the mellifluous association of nice words like liberty, equal opportunity, democracy etc., while communism is a failed experiment relegated to thealso-rancategory of ideologies such as fascism, Nazism and other evil stuff. So the battle between capitalism and the occupy-wall-street movements is pathetically asymmetric.

A battle between two well-matched opponents is nice to watch; say, a match between Djokovic and Federer. On the other hand, a “matchbetween Federer and me would be exciting only to meif that. If you are into violent entertainment, a boxing match between two heavy weights would be something interesting to watch. but a brawny boxer beating the living daylights out of a two-year-old would only fill you with revolt and disgust (which is similar to the feeling I had during the ’91 Gulf War).

Don’t worry, I’m not about to defend or try to revive socialism on this blog, because I don’t think a centrally controlled economy works either. What worries me is the fact that capitalism does not have a worthy adversary now. Shouldn’t it worry you as well? Corporate capitalism is beating the living daylights out of everything that one might call decent and human. Should we ignore and learn to love our disgust just because we got a share?

Photo by Byzantine_K cc