Mặt trăng và Sixpence

Tôi thú nhận rằng tôi không có ý tưởng những gì các tiêu đề có nghĩa là sau khi tôi đọc xong cuốn sách lần đầu tiên. Sự thiếu hiểu biết của tôi tồn tại ngay cả sau khi nhìn chăm chú thứ hai, mặc dù tiêu đề đã đề nghị một cái gì đó giống như ý định cao quý và thực tế ảm đạm. Trước khi đọc thứ ba, thời gian này đặc biệt dành cho blog này, Tôi quyết định tìm nó lên. Giống như tất cả cư dân mạng tốt, Tôi tham khảo ý kiến ​​Wikipedia, mà nói với tôi rằng danh hiệu là một tài liệu tham khảo để Nhân Bondage (nơi Philip Carey đạt cho mặt trăng khi bỏ qua các đồng sáu xu dưới chân mình.)

Trong Mặt trăng và Sixpence, Maugham biên niên sử cuộc đời và những cuộc phiêu lưu của Paul Gauguin — một thiên tài nghệ thuật người bước ra ngoài giới hạn của đạo đức và luân lý trong một sự theo đuổi duy nhất có đầu óc của một tầm nhìn không rõ và rắc rối trong tâm hồn của mình (“mặt trăng”) tại các chi phí độc ác của bạn bè và gia đình của mình (các “đồng sáu xu,” có lẽ.)

Không chắc chắn làm thế nào để tạo ra một người Pháp hoàn hảo (như sau đó ông thừa nhận trong Của Razor cạnh), Maugham đã chọn “dịch” Gauguin và miêu tả ông là một người Anh Charles Strickland, một bán thành công, mặc dù ngu si đần độn London môi giới chứng khoán. Ở tuổi không của 42 hay như vậy, Strickland quyết định từ bỏ gia đình để mất bức tranh. Sự cần thiết phải vẽ là một khao khát của linh hồn cho Strickland, và nó không quan trọng mà ông không tốt ở đó — chưa — như ông giải thích, “Tôi nói với bạn tôi phải vẽ. Tôi không thể giúp bản thân mình. Khi một người đàn ông rơi xuống nước nó không quan trọng như thế nào, ông bơi, tốt hay xấu: anh ta phải ra khỏi nếu không anh ta sẽ bị chết đuối.” Trong khi tiết kiệm mình khỏi chết đuối ẩn dụ này, Strickland là không quan tâm (ngoài sự tàn ác) với phần còn lại của thế giới. Sau đó, một lần nữa, ông chỉ là kiên quyết và tàn nhẫn với chính mình cũng.

In portraying such a difficult anti-hero, Maugham showcases all the mastery and skill he possesses. To my untrained eyes, it looks as though Maugham builds this character so carefully and painstakingly that each one of the monstrosities Strickland commits is counter-balanced in some fashion. It is indeed a fine chisel that Maugham employs in crafting this masterpiece; none of those broad, confident strokes we would see in his later works.

We find Maugham at cynical and misogynistic best (or worst, depending on the perspective) in the early part of the book, especially in his descriptions of Mrs. Strickland and her children. We should condone this appearance of misogyny as a pardonable foible of a genius, I think. More than that, I see it as an effort, a successful one, to balance the callousness of Strickland’s disappearance that soon follows.

Such balancing devices can be found throughout the book. Perhaps to soften the shock of Strickland’s seemingly inexplicable renunciation of his family, his son’s hypocritical account of his later life is cynically ridiculed right in the beginning of the book. The unfortunate Dirk Stroeve, so cruelly used by Strickland, is also a buffoon who elicits derisive laughter rather than sympathy. Stroeve’s groveling adulation of Blanche perhaps serves to iron out the overtones of sexism or misogyny permeating the story. Blanche Stroeve’s betrayal is counter balanced with her own abominable indifference to Stroeve, which, in turn, gets evened out in what she receives from Strickland — “What an abyss of cruelty she must have looked into that in horror she refused to live.” Strickland, curiously, walks unaffected through all this death and mayhem, larger than life, tortured by his own private agonies of the soul well beyond our comprehension and his own. Even in his callousness, what Strickland invokes in Maugham and even Stroeve is, not merely a natural indignation, but an overwhelming compassion — astonishingly. The misplaced compassion is perhaps a device to prepare the reader for Strickland’s sordid and horrible death.

Maugham employs a variety of techniques to make the narration sound natural. If I was a fiction writer, I would study these techniques very carefully and try to employ them myself. To begin with, Strickland is a fictional portrayal of Gauguin, but Maugham takes great pains to pretend that the narration is not fictional. Even the narrator (Maugham himself) is portrayed as fallible, and contritely so, to lend credibility to the narration. For instance, Maugham gets exasperated at Stroeve’s weakness and is later ashamed of himself for getting angry.

The book has its elitist moments. When asked if it was better not to have known, Stroeve replies: “The world is hard and cruel. We are here none knows why, and we go none knows whither. We must be very humble. We must see the beauty of quietness. We must go through life so inconspicuously that Fate does not notice us. And let us seek the love of simple, ignorant people. Their ignorance is better than all our knowledge. Let us be silent, content in our little corner, meek and gentle like them. That is the wisdom of life.” It is as though the gift of inquiry and knowledge is given to a precious few — a special club to which Stroeve and Maugham are privy. This elitist attitude permeates not only Maugham’s works, but all great works of literature; it is only by masking his sense of superiority that an author or a thinker projects himself as non-elitist.

Perhaps it is some knowledge, or a vision of the world that Strickland’s soul yearned to share with the rest of us. Such communication is beyond language — a medium unequal to the task even when masterfully employed. Visual arts come closer. In Strickland’s tragic and cruel plight, along with that of almost all characters in the story, we see one eternal question. What is it that we are really after? Is it happiness? If so, Charles Strickland certainly didn’t find it. Very few do. Is it glory? Strickland did find that, albeit after his death.

Death is the great equalizer. It brings us back to the nothingness we spring from, however high we may fly or however low we may sink during the brief instant in between. The wisdom of the wise, the ignorance of the masses, the grandeur of the accomplished, the glory, the baseness — all matter very little when faced with such complete finality. In Strickland, Maugham has depicted the heights of glory as well as the nadir of baseness. The Moon and Sixpence — perhaps I have understood its meaning after all.

Photo by griannan

Comments

2 thoughts on “The Moon and Sixpence”

  1. Pingback: Incurable Disease of Writing | Just Write Blog Carnival - August 15, 2008 Edition

Comments are closed.