Tag Archives: cuộc sống

Lose Fat, Not Weight

After publishing my secrets on losing weight in my late forties, one question I got asked most was how I fought hunger. The question is straightforward. If you ate only 200 calories worth of fruits for lunch, wouldn’t you feel hungry in an hour or two? Có, you would. What you then do is to take a snack of say 100 calo — a banana, ví dụ, hoặc 10 cashew nuts (có, you do need to count them). Trust me, it gets easier. Another way to fight hunger is to drink a lot of water. You need water anyway. Cá nhân, I am not very font of tap water; I like Perrier. (Tôi biết, snobbish, đúng?) When I run out of Perrier, I can take tap water with ice as well. What is most important is to try to stay away from all other forms of beverages, even the light or zero-cal variety, and even the healthy fresh-juice kind. They all have calories.

Growing Old is Not for Sissies
Growing Old is Not for Sissies

More important than any of these tips and tricks is to develop an ability to listen to your body. If you suddenly find yourself craving for something like a juicy steak or lamb chops, it may be that your body is telling you that it is running low on proteins. You’d better do something about it. Mặt khác, if you feel like a snack when you have a truckload of work to get through, it may be that you are trying to procrastinate. You have to develop an ability to know the difference. If you are trying to get away from work, don’t use a snack as an excuse; just take a break, a short power nap or whatever rocks your boat. Don’t use food as a filler. If you really need to use anything as a filler, use exercise as one!

Losing fat and getting in shape is a dynamic process. You have to modulate your exercise and diet regime as you make progress. Ban đầu, it may be important to just lose weight. Apart from the obvious medical and self-image-related benefits, it gives you an added advantage in exercising itself. Trong trường hợp của tôi, after I lost 10 kilos (20 lb.), I found it a lot easier to do the 100+ đẩy mạnh, and said goodbye to that knee pain after a vigorous session of badminton. Losing weight when you are overweight does mean tons of cardio (running, swimming, treadmill, cross trainer etc.) and a strict diet. But you cannot keep losing weight at a steady, fairly drastic rate of a kilo a week and then suddenly stop at your target. You have to kind of soft land when you reach your target. That means less cardio, and perhaps a different kind of diet.

One thing you may notice as you lose weight is that you are losing muscles as well. My web research seems to indicate that it is most likely an illusion, although too much cardio and too strict a diet can make you lose muscles too. Rõ ràng, that happens only at near-starvation levels. But it is a good idea to ramp up your resistance training as get closer to your target weight because what you want to lose is fat, not weight in the form of muscles. Ngay bây giờ, my exercise time is roughly 50% cardio and 50% strength training. I plan to make it progressively more strength, perhaps up to 70%. But it used to be almost 90% cardio in the beginning of the year. The best form of cardio for me is what they call high intensity interval training (HIIT). In this mode, after a short warm up (of two minutes), you go flat-out for 30 seconds and then slow down for a minute, and repeat the cycle. Flat-out in my case means I get my heart rate up to what they consider the maximum (đó là 220 minus your age). So I oscillate between the heart rates of 170 cho 30 seconds and 140 for a minute. I think this is a pretty drastic cardio regime; I could do it because I have always had some level of exercise ever since I was a teenager. Your fitness levels may call for a different regime. So please be careful if you decide to take up this HIIT formula. If you have any doubts at all, please talk to your doctor first.

Cuối cùng, what about those six packs? Are you ever going to get those? The honest answer is, it is unlikely, especially if you are a man. If you are woman, and you really want the six pack, it may be easier for you. Let me explain. We all have good abs muscles. It is just that we have layers of fat covering them. It reminds me of that time twenty years ago, when I was trying to get my then housemate in Ithaca, NY to join me on a long bike ride. This big fellow (over 250 lb.) wasn’t budging, and I tried to egg him on, “C’mon Roger. It will be a fun work out! Get the body you always wanted.” His sleepy reply from the couch was to the point, “I got the body I want. And then some!” That extra “some” is the problem hiding your six-packs. In order to begin to see them, you need to bring your body fat level to less than 10%, or less than 20% if you are a woman. Given that the body fat level for a reasonably inactive, but healthy, man is about 30% (và 40% for woman), the target level for a six pack is pretty far off. My own body fat percentage, according to my last medical, was over 35%. Now it may have come under 30%, but still pretty fricking far from okay (to paraphrase Marsellus of Pulp Fiction).

Có nói rằng, I will try to get there because I like impossible odds and lost causes; I always did. Here is the plan: first thing to realize is that there is no such thing as a “targeted” fat loss. You cannot lose fat just from your tummy. And there is no way you can do countless crunches and get a six pack, which is why you don’t see a six pack on a guy with puny, pencil-like limbs. It is an all-or-nothing deal, part of a package. You have to do a lot of strength training on your major muscle groups (legs, back, chest, hands etc.), which will then act as fat burning machines getting you closer to your target of low body fat percentage. This is precisely what I plan to do for the rest of the year.

I think I will have one more post on this series, describing some exercises that I consider good, and sharing some tips. And describing the results of my protein shake experiment, which I am getting into this week. I don’t want to make this blog anything like a lose-weight, build-body, live-strong kind of site because I am just not qualified enough to talk too much about these things. This fitness craze of mine is perhaps only a passing fancy. Sau đó, một lần nữa, my life has been a series of passing fancies, which I guess is as good a way to live it as any. Probably even better than most.

Another Pen Story of Tough Love

Once a favorite uncle of mine gave me a pen. This uncle was a soldier in the Indian Army at that time. Soldiers used to come home for a couple of months every year or so, and give gifts to everybody in the extended family. There was a sense of entitlement about the whole thing, and it never occurred to the gift takers that they could perhaps give something back as well. During the past couple of decades, things changed. The gift takers would flock around the rich “Gulf Malayalees” (Keralite migrant workers in the Middle-East) thereby severely diminishing the social standing of the poor soldiers.

Dù sao, this pen that I got from my uncle was a handsome matte-gold specimen of a brand called Crest, possibly smuggled over the Chinese border at the foothills of the Himalayas and procured by my uncle. I was pretty proud of this prized possession of mine, as I guess I have been of all my possessions in later years. But the pen didn’t last that long — it got stolen by an older boy with whom I had to share a desk during a test in the summer of 1977.

I was devastated by the loss. More than that, I was terrified of letting my mother know for I knew that she wasn’t going to take kindly to it. I guess I should have been more careful and kept the pen on my person at all times. Chắc chắn, my mom was livid with anger at the loss of this gift from her brother. A proponent of tough love, she told me to go find the pen, and not to return without it. Bây giờ, that was a dangerous move. What my mom didn’t appreciate was that I took most directives literally. I still do. It was already late in the evening when I set out on my hopeless errant, and it was unlikely that I would have returned at all since I wasn’t supposed to, not without the pen.

My dad got home a couple of hours later, and was shocked at the turn of events. He certainly didn’t believe in tough love, far from it. Or perhaps he had a sense of my literal disposition, having been a victim of it earlier. Dù sao, he came looking for me and found me wandering aimlessly around my locked up school some ten kilometer from home.

Parenting is a balancing act. You have to exercise tough love, lest your child should not be prepared for the harsh world later on in life. You have to show love and affection as well so that your child may feel emotionally secure. You have to provide for your your child without being overindulgent, or you would end up spoiling them. You have to give them freedom and space to grow, but you shouldn’t become detached and uncaring. Tuning your behavior to the right pitch on so many dimensions is what makes parenting a difficult art to master. What makes it really scary is the fact that you get only one shot at it. If you get it wrong, the ripples of your errors may last a lot longer than you can imagine. Once when I got upset with him, my son (far wiser than his six years then) told me that I had to be careful, for he would be treating his children the way I treated him. Nhưng sau đó, we already know this, don’t we?

My mother did prepare me for an unforgiving real world, and my father nurtured enough kindness in me. The combination is perhaps not too bad. But we all would like to do better than our parents. Trong trường hợp của tôi, I use a simple trick to modulate my behavior to and treatment of my children. I try to picture myself at the receiving end of the said treatment. If I should feel uncared for or unfairly treated, the behavior needs fine-tuning.

This trick does not work all the time because it usually comes after the fact. We first act in response to a situation, before we have time to do a rational cost benefit analysis. There must be another way of doing it right. May be it is just a question of developing a lot of patience and kindness. Bạn có biết, there are times when I wish I could ask my father.

Mắt Catcher

Long time ago, my teenage gang saw a pretty girl whom we called the Eye Catcher. One of my friends in the gang insists that he came up with the name, although I distinctly remember that it was I who first used it. I remember because it was from the last page of India Today of the time, which had a column titled “Eye Catchers.” But my friend has always been more articulate than me, and it is quite possible that he coined the catchy name without any help from India Today.

Time has flown, and today has become yesterday. During the years spanning that age of innocence and now, whenever our gang met up (once a year or so in the beginning, once a decade of late), the Eye Catcher was a topic that always came up. And once, one of us wondered if we would talk about her if we met at the age of fifty, which was incomprehensibly far away then. (Một lần nữa, I think I was the one who came up with it; may be I like to take credit for every witty thing that happened around me.)

Now with the distant fifty just around the corner, I wonder. Was it the prism of adolescence that amplified beauty, or was she really that eye-catching? Bây giờ, tất nhiên, the ravages of time would have surely dulled any beauty she may have possessed, and made cynics of the beholders prompting them to consider prisms of adolescence and ravages of time. I think I prefer not to know the answer. Often the blurry pictures with fading colors are more beautiful than the garish reality in high definition.

It is similar to the scratchy Malayalam songs I listen to in my car. My English-speaking family laughs at me whenever I do. Đối với họ, the lyrics don’t make sense, the beat is silly, and the sweet melody of Yesudas is almost gross, like cold pancakes swimming in stale syrup. I don’t blame them. Even to me, it is not just the words and the sounds that bind my heart to the songs; it is the fading colors of the past. It is the faces and scenes that the songs bring to mind, like the smell of June rain, the orange hue of the muddy potholes, and the tall coconut trees against blue skies and white cumulus, gently swaying their heads in assent to whatever adventures the day had in store. And the faces of the simple souls who played out their part on that stage of life and bowed out. Memories of a paradise lost.

But those players played their part well enough to imprint themselves on the songs for good. And with the twilights peeping over the horizon now, I often wonder — what am I going to leave behind? What are you?

Bạn có một người hướng nội?

Dưới đây là một bài kiểm tra đơn giản 20 câu hỏi để xem nếu bạn là một người hướng nội hay hướng ngoại. Người hướng nội có xu hướng đồng ý với hầu hết các báo cáo. Vì vậy, nếu bạn nhận được một số điểm gần 100%, bạn là một người nội tâm khẳng định, mà không phải là một điều xấu. Bạn có thể sẽ là một yên tĩnh, loại trầm với các mối quan hệ gia đình mạnh mẽ và triển vọng chung là sự cân trong cuộc sống. Mặt khác, nếu bạn nhận được gần 0%, xin chúc mừng, Tôi nhìn thấy lựa chọn cổ phiếu trong tương lai của bạn. Và bạn là một con vật bên và tin rằng cuộc sống được cho là bức tường-to-tường vui, mà nó sẽ được cho bạn. Tôi không quá chắc chắn của những người ở giữa mặc dù.

Những câu hỏi được từ bán chạy nhất của Susan Cain, Yên lặng: Sức mạnh của người hướng nội trong một thế giới đó không thể không Ngưng Talking, và một khúc dạo đầu để xem xét của tôi về nó. Các câu hỏi đều thuộc bản quyền Cain, và được sao chép ở đây với sự hiểu biết rằng nó tạo thành “sử dụng hợp lý.” Nếu bạn có bất kỳ mối quan tâm về nó, cảm thấy tự do để liên hệ với tôi.

Quiet Me

I’m an introvert. In today’s world where articulation is often mistaken for accomplishment, introversion is a bit of a baggage. But I have no complaints about my baggage, for I have been more successful than I expected or wanted to be. That’s one good thing about being an introvert — his ambition is aways superseded by the need for reflection and introspection. To an introvert, the definition of success doesn’t necessarily include popular adulation or financial rewards, but lies in the pleasure of finding things out and of dreaming up and carrying out whatever it is that he wants to do. Cũng, there may be a disingenuous hint of the proverbial sour grapes in that assertion, and I will get back to it later in this post.

The reason for writing up this post is that I’m about to read this book that a friend of mine recommended — “Yên lặng: Sức mạnh của người hướng nội trong một thế giới đó không thể không Ngưng Talking” by Susan Cain. I wanted to pen down an idea I had in mind because I’m pretty sure that idea will change after I read the book. The idea calls for a slightly windy introduction, which is the only kind of introduction I like (when I make it, đó là).

Like most things in life, extroversion, if we could quantify it, is likely to make a bell-curve distribution. So would IQ or other measures of academic intelligence. Or kinesthetic intelligence, for that matter. Those lucky enough to be near the top end of any of these distributions are likely to be successful, unless they mistake their favoured curve to be something else. Tôi có nghĩa là, just because you are pretty smart academically doesn’t mean that you can play a good game of tennis. Tương tự như vậy, your position on the introvert bell curve has no bearing on your other abilities. Whether you are an introvert or an extrovert, you will be badly and equally beaten if you try to play Federer — a fact perhaps more obvious to introverts than extroverts. Therein lies the rub. Extroverts enjoy a level of social acceptance that makes them feel as though they can succeed in anything, just like a typical MBA feels that they can manage anything despite a total lack of domain knowledge. That misplaced confidence, when combined with a loud assertiveness hallmark of extroversion, may translate into a success and make for a self fulfilling prophesy.

That is the state of affairs. I don’t want to rant against it although I don’t like it. And I wouldn’t, because I estimate that I would fall about one sigma below the mean on the extroversion curve. I think of it this way: say you go and join a local tennis club. The players are all better than you; they all have better kinesthetic intelligence than you can muster. Do you sit around complaining that the game or the club is unfair? Không. What you would have to do is to find another club or a bunch of friends more at your level, or find another game. The situation is similar in the case of extroversion. Extroverts are, theo định nghĩa, social and gregarious people. They like society. Society is their club. And society likes them back because it is a collection of extroverts. So there is social acceptance for extroversion. This is a self-fueling positive feedback cycle.

Vì vậy,, if you are introvert, and you are seeking societal approval or other associated glories, you are playing a wrong game. I guess Susan Cain will make the rest of it pretty clear. And I will get back to this topic after I finish the book. I just wanted to pen down my thoughts on the obvious feature of the society that it is social in nature (thần linh!), and therefore extrovert-friendly. I think this obviousness is lost on some of us introverts who cry foul at the status quo.

To get back to the suspicion of sour-grapishness, I know that I also would like to have some level of social approbation. Otherwise I wouldn’t want to write up these thoughts and publish it, hoping that my friends would hit the “Like” nút, would I? This is perhaps understandable — I’m not at the rock bottom of the extroversion distribution, and I do have some extrovert urges. I’m only about a sigma or so below the mean, (và, as a compensation, perhaps a couple of sigmas above the mean in the academic scale.)

Bernard ShawMy wife, Mặt khác, is a couple of sigmas above the mean on the extroversion department, và, not surprisingly, a very successful business woman. I always felt that it would be swell if our kids inherited my position on the academic curve, and her position in the people-skills curve. But it could have backfired, as the exchange between George Bernard Shaw and a beautiful actress illustrates. As the story goes, Mrs Campbell (for whom Shaw wrote the part of Eliza Dolittle in Pygmalion) suggested to him that they should have a child so that it would inherit his brains and her beauty to which Shaw replied: “My dear lady, have you considered that it might inherit my beauty and your brains?"

Blog Unreal là gì?

Hãy cho chúng tôi một chút về lý do tại sao bạn bắt đầu blog của bạn, và những gì giúp bạn có động lực về nó.

Như bài viết của tôi bắt đầu xuất hiện trên các tạp chí và báo chí khác nhau như cột thường xuyên, Tôi muốn thu thập chúng ở một nơi — như một tuyển tập các loại internet, vì nó là. Đó là cách blog của tôi được sinh ra. Các động lực để tiếp tục viết blog đến từ bộ nhớ như thế nào cuốn sách đầu tiên của tôi, Unreal vũ trụ, đã hình thành ra các ghi chú ngẫu nhiên tôi bắt đầu viết về cuốn sách phế liệu. Tôi tin rằng những ý tưởng đó qua tâm trí của bất cứ ai thường bị lãng quên và mất, trừ khi chúng được viết xuống. Blog là một nền tảng thuận lợi để đặt chúng xuống. Và, kể từ khi blog là khá công, bạn có một số dịch vụ chăm sóc và nỗ lực để thể hiện bản thân tốt.

Bạn có bất cứ kế hoạch cho blog trong tương lai?

Tôi sẽ tiếp tục viết blog, gần với tỷ lệ một bài một tuần hoặc lâu hơn. Tôi không có bất kỳ kế hoạch lớn cho blog mỗi gia nhập, nhưng tôi có một số ý tưởng Internet khác có thể bắt nguồn từ blog của tôi.

Triết học thường được xem như là một khái niệm rất cao, chủ đề trí tuệ. Bạn có nghĩ rằng nó có thể có một tác động lớn hơn trong thế giới rộng lớn?

Đây là một câu hỏi mà tôi gặp rắc rối trong một thời gian. Và tôi đã viết một bài viết trên nó, có thể trả lời nó một cách tốt nhất khả năng của mình. Để lặp lại bản thân mình một chút, triết học chỉ là một mô tả về bất cứ điều gì theo đuổi trí tuệ mà chúng ta thưởng thức trong. Nó chỉ là chúng ta thường không nhìn thấy nó theo cách đó. Ví dụ, nếu bạn đang làm vật lý, bạn nghĩ rằng bạn đang khá xa từ triết lý. Các spin triết học mà bạn đặt trên một lý thuyết vật lý là chủ yếu là một suy nghĩ, người ta tin. Nhưng có những trường hợp mà bạn có thể thực sự ứng dụng triết lý để giải quyết các vấn đề trong vật lý, và đưa ra lý thuyết mới. Điều này thực sự là chủ đề của cuốn sách của tôi, Unreal vũ trụ. Nó đặt câu hỏi, nếu một số đối tượng đã trôi qua nhanh hơn tốc độ của ánh sáng, những gì nó sẽ như thế nào? Với việc khám phá gần đây chất rắn không đi nhanh hơn ánh sáng, Tôi cảm thấy minh oan và mong muốn phát triển hơn nữa trong vật lý.

Bạn có nghĩ rằng nhiều sinh viên đại học được thu hút vào triết lý? Điều gì sẽ làm cho họ lựa chọn lớn trong đó?

Trong thế giới ngày nay, Tôi sợ là triết lý vô cùng không thích hợp. Vì vậy, nó có thể khó khăn để có được cầu thủ trẻ của chúng tôi quan tâm trong triết học. Tôi cảm thấy rằng người ta có thể hy vọng sẽ cải thiện sự liên quan của mình bằng cách chỉ ra các mối liên kết giữa bất cứ điều gì mà chúng ta làm và những khía cạnh trí tuệ đằng sau nó. Đó sẽ làm cho họ chọn lớn trong đó? Trong một thế giới do thái quá, nó có thể không đủ. Sau đó, một lần nữa, đó là thế giới mà phát âm thường bị nhầm lẫn với những thành tích. Có lẽ triết lý có thể giúp bạn rõ hơn, âm thanh thực sự mát mẻ và gây ấn tượng với cô gái bạn đã sau — để đặt nó thô sơ.

Nghiêm trọng hơn, mặc dù, những gì tôi nói về sự không thích hợp của triết học có thể nói về, nói, vật lý cũng, mặc dù thực tế là nó cung cấp cho bạn máy tính và iPad. Ví dụ, khi Copernicus đã đưa ra quan điểm cho rằng trái đất đang xoay quanh mặt trời chứ không phải theo chiều ngược lại, sâu sắc mặc dù sự mặc khải này, trong cách những gì đã làm nó thay đổi cuộc sống hàng ngày của chúng tôi? Bạn có thực sự cần phải biết điều này phần của thông tin để sống cuộc sống của bạn? Không thích hợp này các sự kiện và lý thuyết sâu sắc như thế làm phiền các nhà khoa học như Richard Feynman.

Những loại lời khuyên hoặc đề nghị bạn sẽ cung cấp cho những người quan tâm trong triết học, và những người muốn bắt đầu học thêm về nó?

Tôi bắt đầu con đường của tôi đối với triết lý thông qua vật lý. Tôi nghĩ rằng triết lý của chính nó là quá tách ra từ bất cứ điều gì khác mà bạn có thể không thực sự bắt đầu với nó. Bạn phải tìm cách của bạn đối với nó từ bất cứ công việc của bạn đòi hỏi, và sau đó mở rộng từ đó. Ít nhất, đó là cách tôi đã làm nó, và cách mà làm cho nó rất thực tế. Khi bạn tự hỏi mình một câu hỏi như là những gì không gian (để bạn có thể hiểu những gì nó có nghĩa là để nói rằng hợp đồng không gian, ví dụ), câu trả lời bạn nhận được là rất có liên quan. Họ không phải là một số vô nghĩa triết học. Tôi nghĩ rằng con đường tương tự như liên quan tồn tại trong tất cả các lĩnh vực. Xem ví dụ như thế nào Pirsig đưa ra khái niệm về chất lượng trong công việc của mình, không phải là một định nghĩa trừu tượng, nhưng như là một tất cả-tiêu thụ (và cuối cùng nguy hiểm) sự ám ảnh.

Theo quan điểm của tôi, triết học là một bọc xung quanh nhiều silo của đời sống con người. Nó giúp bạn xem các liên kết trong lĩnh vực dường như không liên quan, như khoa học thần kinh nhận thức và thuyết tương đối đặc biệt. Những gì sử dụng thực tế là kiến ​​thức này, Tôi không thể cho bạn biết. Sau đó, một lần nữa, những gì sử dụng thực tế là cuộc sống riêng của mình?

Làm thế nào để trở thành cha mẹ tốt

Nhìn lại thế nào tôi nấng con cái của tôi (hoặc, làm thế nào tôi đã làm điều đó, vì họ vẫn còn là trẻ em), Tôi đã cảm xúc lẫn lộn về cách tốt tôi đã làm cha mẹ. Tổng thể, Tôi đã được phong nha, hơi trên mức trung bình, Tôi đoán. Nhưng tôi chắc chắn đã hình thành ý kiến ​​mạnh mẽ về những gì nó có nghĩa là một người cha tốt. Tôi muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với độc giả trẻ của tôi với hy vọng rằng họ có thể tìm thấy một cái gì đó hữu ích trong nó.

Trong hầu hết mọi thứ chúng tôi làm, có một thông tin phản hồi, và chúng ta có thể sử dụng các thông tin phản hồi hoàn thiện mình. Ví dụ, nếu chúng ta làm kém tại nơi làm việc, tiền thưởng và tiền lương của chúng tôi bị, và chúng ta có thể, nếu chúng ta muốn, làm việc chăm chỉ hơn hay thông minh hơn để khắc phục tình hình. Trong các giao dịch của chúng tôi với con em chúng ta, các thông tin phản hồi là rất tinh tế hoặc thậm chí vắng mặt. Chúng tôi phải rất nhạy cảm và tinh ý để bắt nó. Ví dụ, khi con gái của tôi đã được ít hơn một năm tuổi, Tôi nhận thấy rằng cô ấy sẽ không làm cho giao tiếp bằng mắt khi tôi trở lại làm việc hoặc cuối từ khi mẹ cô trở về từ một chuyến đi kinh doanh. Cho đến ngày nay, Tôi không hoàn toàn chắc chắn rằng đó là một biểu hiện của sự phản về phần mình, hoặc tưởng tượng huyền ảo trên mỏ.

Ngay cả khi các em đủ tuổi để nói lên suy nghĩ của mình, thông tin phản hồi của họ là thường tinh tế để không tồn tại bởi vì họ không biết làm thế nào để phán xét chúng tôi, các bậc phụ huynh. Bạn nhìn thấy, họ không có thước đo, không có tiêu chuẩn mà theo đó để đánh giá phẩm chất làm cha mẹ của chúng tôi. Chúng tôi là cha mẹ chỉ có bao giờ họ sẽ có và, cho tất cả các hành động điên rồ của chúng tôi, nó là rất khó để họ tìm thấy bất kỳ lỗi với chúng tôi. Vì vậy, chúng ta phải đo theo một tiêu chuẩn cao hơn nhiều — riêng của chúng tôi.

Cùng với thông tin phản hồi vô thanh này là ý nghĩa rất lớn với sự bất công mà unfairnesses nhỏ của chúng ta có thể gây ra cho trái tim nhỏ của con em chúng ta. Như Dickens nói trong một cuốn sách của mình, bất công nhỏ ghi đậm trong thế giới nhỏ bé của một đứa trẻ. (Tôi chắc chắn ông đặt nó tốt hơn rất nhiều; Tôi diễn giải.) Chúng ta phải đánh giá cao sự cần thiết phải được sửa chữa và triệt công bằng với trẻ em của chúng tôi. Tôi không nói về việc công bằng giữa trẻ em, nhưng giữa chúng tôi và một đứa trẻ. Đừng giữ chúng để quy tắc mà bạn không sẵn sàng để sống bởi. Những quy định này có thể nhỏ — như không xem TV trong khi ăn. Nếu bạn thích TV của bạn với bữa ăn tối của bạn, không mong đợi những đứa trẻ dính vào bàn ăn. Họ làm những gì chúng tôi làm, không phải lúc nào những gì chúng tôi nói.

Trong thực tế, bắt chước những thói quen và tính cách của chúng tôi là một phần của sự quyến rũ của mình cho chúng tôi. Của thiên nhiên và nuôi dưỡng, trẻ em của chúng tôi phản ánh vẻ và hành động của chúng tôi. Nếu chúng ta không thích những gì chúng ta nhìn thấy trong gương và phàn nàn về nó, chúng ta thường sủa lên cây sai. Để cải thiện hình ảnh, chúng ta phải hoàn thiện mình. Chúng ta phải sống đến một mức độ cao của tính toàn vẹn và trung thực. Không có gì công trình khác.

Một đức tính cần thiết cho một phụ huynh là kiên nhẫn. Trong thế giới bận rộn ngày nay, với hàng ngàn suy nghĩ và lo lắng, phiền nhiễu cả cạnh tranh cho sự chú ý của chúng tôi, nó luôn luôn là một cuộc đấu được, ví dụ, một blogger tốt, một cầu thủ doanh nghiệp tốt, một người bạn đời tốt và, cùng một lúc, là cha mẹ tốt. Một cách ra điều này là để dành một số tiền nhất định của thời gian chất lượng cho Karma cha mẹ của chúng tôi. Đây có thể là những lời khuyên thực tế chỉ trong bài viết này — vì vậy phải chú ý bây giờ. Đặt sang một bên một nửa giờ (hoặc bất cứ thời gian bạn có thể) mỗi ngày cho các con nhỏ của bạn. Trong thời gian này, tập trung sự chú ý không phân chia của bạn trẻ em của bạn. Không có TV, Internet không, không có cuộc gọi điện thoại — chỉ có bạn và con của bạn. Nếu bạn có thể làm điều đó một cách khá thường xuyên, trẻ em của bạn sẽ nhớ đến bạn trong một thời gian dài sau khi bạn đã mất hết.

Trẻ em là di sản của chúng tôi. Họ là những gì chúng ta để lại đằng sau. Và họ, bằng nhiều cách, suy tư của chúng ta — Ngoài nhỏ của chúng tôi, mảnh nhỏ của kính màu trong vòm kính nhiều màu nhuộm trắng rạng rỡ của sự vĩnh cửu. Hãy cố gắng để lại phía sau như một sự phản ánh hoàn hảo như chúng ta có thể.

Suy nghĩ lại về tất cả các sermonizing tôi đã làm trong bài này, Tôi thấy rằng nó không phải là quá cụ thể để trở thành cha mẹ tốt. Mà đó là về một người tốt. Tôi đoán những gì họ nói (trong cách Zen nhìn sự vật) đúng — làm thế nào để bạn vẽ một bức tranh hoàn hảo? Hãy là hoàn hảo và sau đó chỉ cần sơn. Làm thế nào để trở thành một người cha tốt? Hãy là tốt, và sau đó là một phụ huynh! Goodness xảy ra trong sự im lặng của sự hoàn hảo và hòa bình, nơi thậm chí “xấu” điều này là tốt. Tuyên bố này có lẽ là đủ thần bí để gió lên bài này với.

Death — Last Words

We all have some genetic logic hard-coded in our DNA regarding death and how to face it — và, much more importantly, how to avoid it. One aspect of this genetic logic perplexes me. It is the meekness with which we seem to face the prospect of death, especially violent death. In violent situations, we seem bent on appealing to the assailant’s better nature to let us be. With apologies to those who may find this reference offensive, I’m thinking of the millions of people who marched quietly into the night during the holocaust, ví dụ. Given that the end result (chết) was more or less guaranteed whether they resisted or not, why didn’t they? Why is there such a motto as “resist no evil”? Why the heck not?

Cũng, I know some of the answers, but let’s stack some cold and possibly inappropriate logic against these vagaries of our genetic logic. If a Bengal tiger attacks you in a forest, your best chance of survival would be to stand up and fight, I would think. It is possible, though not likely, that the tiger might consider you too much trouble and give up on you. I know the tigerologists out there would laugh at me, but I did say “not likely.” Bên cạnh đó, I have read this story of an Indian peasant who managed to save his friend from a tiger by scaring it off with a stick and a lot of noise. My be the peasant was just lucky that the tiger wasn’t too hungry, dù sao… Anyhoo, I would have thought the genetic logic in our DNA would reflect this kind of fighting spirit which may improve our survival rate. Appealing to the tiger’s better nature would be somewhat less effective, theo ý kiến ​​của tôi.

A similar meekness is apparent, I reckon, in our follow-the-crowd attitude toward many things in life, including our notion of morality, happiness etc. I suspect these notions are perhaps so complex and taxing to fathom that we let our intellectual laziness overtake our desire to know. My own thinking seems to lead to a dark symphony of aimlessness and lack of ethical values. I am desperately trying to find a happy note in it to wind up this series with.

Các “trouble” is that most people are moral, ethical and all-round decent folks, despite the existence of death and their knowledge thereof. It is silly to dismiss it as meekness, lack of intellectual effort etc. There must be some other reason. I don’t think I will be able to find this elusive reason before the end of this series. But I have to conclude that “living everyday as your last” definitely doesn’t help. Nếu bất cứ điều gì, it has to be our blissful capacity to ignore death that brings about ethical rectitude. Perhaps the other motto of “living in the present moment” is just that — an appeal to ignore the future where death looms.

Death has the effect of rendering our daily existence absurd, như Sisyphus’s work on rocks. It really does make the notion of existence so absurd as to force one to justify why one should live at all. This dangerous line of thinking is something that every philosopher will have to face up to, at some point. Unless he has some answers, it would be wise to keep his thoughts to himself. I didn’t. Nhưng sau đó, very few have accused me of the vice of wisdom.

Does the World Go on?

Notwithstanding the certain rupture in the continuity of consciousness due to death, or a less certain rupture in that of a soul, we have another uninterrupted flow — that of life and of the world. This flow is the end result of a series of projections and perhaps the work of our mirror neurons. Let me explain. Chúng tôi biết that the world doesn’t stop just because someone dies. Most of us middle-aged folks have lost a loved one, và, cho all the grief, we know that life went on. So we can easily see that when we die, despite all the grief we may succeed in making our loved ones feel through our sheer good deeds, life will go on. Won’t it?

It is our absolute certainty about this continuity that prompts us to buy huge life insurances, and somewhat modulates the risk-reward analysis of our moral actions. I am not going to deny the existence of this continuity, tempted though I am to do just that. I merely want to point out certain facts that may prevent us from accepting it at its face value. The evidence for the world going on after our death is simple, too simple perhaps: We have seen people die; but we live on. Ergo, when we die, other people will live on. But you see, there is a profound difference between somebody else’s death and your chết. We are thinking of death as the end of our consciousness or mind. Although I loosely group your mind and my mind as “của chúng tôi” mind in the previous sentence, they are completely different entities. Trong thực tế, a more asymmetric system is hard to imagine. The only mind I know of, and will ever know of, is my own. Your mind has an existence only in mine. So the demise of my mind is literally the end of your mind (and indeed all minds) cũng. The world does come to an end with my death, quite logically.

This argument, though logical, is a bit formal and unconvincing. It smacks of solipsism. Let’s approach the issue from a different angle. As we did earlier in this essay, let’s think of death as dreamless slumber. If you are in such a state, does the world exist for you? I know the usual responses to this question: Of course it exists; just because you cannot feel it, doesn’t mean that it doesn’t exist. Bạn biết it exists, and that is enough. Bây giờ, who is this you that knows?

Therein lies the real rub. Once you cease to have a consciousness, be it thanks to sleep or death, you lose the ability to experience everything, including the existence of anything (hoặc thiếu đó). Bây giờ, we can take the normal approach and just assert that things have an existence independent of your experiencing it; that would the natural, dualistic view — you and everything else, your experiences and their physical causes, cause and effect, action and reaction, và vv. Once you begin to doubt the dualistic worldview and suspect that your experiences are within your consciousness, and that the so-called physical causes are also your cognitive constructs, you are on a slippery slope toward another worldview, one that seriously doubts if it makes any sense to assert that the world goes on after your death.

The world is merely a dream. What sense could a dead man’s dream possibly make?

Primal Soul

One simple way of reinstating an absolute form of morality (as opposed to a relative, risk-reward kind) is to postulate continuity beyond death. The notion of a “linh hồn,” as proposed in almost all religions, serves this purpose. Soul is also the substantive (albeit ethereal) representation of the otherwise elusive consciousness of ours, which is an entity that has no right to exist or be real because it fails all possible tests for real existence, yet is supremely real to each one of us. Trong thực tế, consciousness is more than real, it is the arena in which our reality plays out its act. It is so fundamental to our experience and existence that we have a hard time accepting its ephemerality.

Tôi, cho một, believe logically that when I die, everything I will have known and experienced till then will just disappear. I believe that death is like an eternal dreamless sleep. Logically. But logic has very little to do with what I can feel and accept, emotionally. I don’t like to drag in the concept of “emotion” đây; I am thinking of what I can accept at a gut-level. “Primally” would perhaps be a better word to use, but I am not sure. Any way, once we have conscious awareness, and develop a sense of temporal continuity about things and experiences around us, we cannot help assigning continuity to the backdrop of it all — our consciousness. Continuity of selfhood is encoded into our mind. Primally — có, that would be the right word.

Logic and rationality, which come after the primal plumbing of the mind, ý thức, selfhood etc. (which may all ultimately mean the same thing) is already in place, can influence our thinking only to a limited extent. Mind grasps at anything that offers a semblance of eternal continuity. Enter religions.

All conventional religions have some notion of a “linh hồn,” which comes in different forms and with a multitude of meanings and contexts, although, logically, it can only mean our consciousness, or an entity holding our consciousness and pretty much nothing else. Thanks to our primal need to search and find continuity, we readily buy into whatever notion of soul our parents’ religion happens to uphold, ignoring the gaping holes in logic associated with it. From the perspective of religions (speaking of religions as organizational entities with intentions and purposes), the notion of continuity implied in the concept of a soul has a great benefit — it completely alters the risk-reward analysis at the root of morality. And it takes out death (hoặc ít nhất là, greatly diminishes its significance) in the analysis. For death is only the beginning, as the horror-comedy taught us.

If the wages of sin are eternal third-degree burns, not some material comfort followed by thirty-to-life in a federal facility till death sets you free, you do think twice before doing the crime. Các “thời gian” that you may have to do could well be an eternity. Other religions offer other kinds of divine carrots and sticks. Ví dụ, if you are a Hindu engaged in a particularly unsavory Karma, you will reincarnate as somebody (hoặc một cái gì đó) on the receiving end of the stick, roughly neutralizing your risk-reward equation. Mặt khác, if you are willing to take it on your chin with some amount of fortitude, you will be upgraded to business class in your next life.

In all notions of spiritual continuity of consciousness, and/or soul, there is something I find logically wanting. It is the lack of continuity of memory. Death is still a point of phase transition where all the existing memory is erased. If we think of soul as the eternal manifestation of mind and consciousness, erasing its memory is as good or as bad as killing it, is it not?

What I find interesting in this Hindu notion is that the ultimate reward for presumably the best possible Karma is not an eternal life of comfort in heaven, but a release from the cycle of reincarnations, mà, theo quan điểm của tôi, is similar to an eternal dreamless sleep — which is the only logical notion of death we can scientifically entertain. Vì vậy,, in the Hindu notion of the reward for ultimate good is, in some sense, the ultimate death. Makes me wonder…