Tag Archives: Kerala

Another Pen Story of Tough Love

Once a favorite uncle of mine gave me a pen. This uncle was a soldier in the Indian Army at that time. Soldiers used to come home for a couple of months every year or so, and give gifts to everybody in the extended family. There was a sense of entitlement about the whole thing, and it never occurred to the gift takers that they could perhaps give something back as well. During the past couple of decades, things changed. The gift takers would flock around the rich “Gulf Malayalees” (Keralite migrant workers in the Middle-East) thereby severely diminishing the social standing of the poor soldiers.

Dù sao, this pen that I got from my uncle was a handsome matte-gold specimen of a brand called Crest, possibly smuggled over the Chinese border at the foothills of the Himalayas and procured by my uncle. I was pretty proud of this prized possession of mine, as I guess I have been of all my possessions in later years. But the pen didn’t last that long — it got stolen by an older boy with whom I had to share a desk during a test in the summer of 1977.

I was devastated by the loss. More than that, I was terrified of letting my mother know for I knew that she wasn’t going to take kindly to it. I guess I should have been more careful and kept the pen on my person at all times. Chắc chắn, my mom was livid with anger at the loss of this gift from her brother. A proponent of tough love, she told me to go find the pen, and not to return without it. Bây giờ, that was a dangerous move. What my mom didn’t appreciate was that I took most directives literally. I still do. It was already late in the evening when I set out on my hopeless errant, and it was unlikely that I would have returned at all since I wasn’t supposed to, not without the pen.

My dad got home a couple of hours later, and was shocked at the turn of events. He certainly didn’t believe in tough love, far from it. Or perhaps he had a sense of my literal disposition, having been a victim of it earlier. Dù sao, he came looking for me and found me wandering aimlessly around my locked up school some ten kilometer from home.

Parenting is a balancing act. You have to exercise tough love, lest your child should not be prepared for the harsh world later on in life. You have to show love and affection as well so that your child may feel emotionally secure. You have to provide for your your child without being overindulgent, or you would end up spoiling them. You have to give them freedom and space to grow, but you shouldn’t become detached and uncaring. Tuning your behavior to the right pitch on so many dimensions is what makes parenting a difficult art to master. What makes it really scary is the fact that you get only one shot at it. If you get it wrong, the ripples of your errors may last a lot longer than you can imagine. Once when I got upset with him, my son (far wiser than his six years then) told me that I had to be careful, for he would be treating his children the way I treated him. Nhưng sau đó, we already know this, don’t we?

My mother did prepare me for an unforgiving real world, and my father nurtured enough kindness in me. The combination is perhaps not too bad. But we all would like to do better than our parents. Trong trường hợp của tôi, I use a simple trick to modulate my behavior to and treatment of my children. I try to picture myself at the receiving end of the said treatment. If I should feel uncared for or unfairly treated, the behavior needs fine-tuning.

This trick does not work all the time because it usually comes after the fact. We first act in response to a situation, before we have time to do a rational cost benefit analysis. There must be another way of doing it right. May be it is just a question of developing a lot of patience and kindness. Bạn có biết, there are times when I wish I could ask my father.

Mắt Catcher

Long time ago, my teenage gang saw a pretty girl whom we called the Eye Catcher. One of my friends in the gang insists that he came up with the name, although I distinctly remember that it was I who first used it. I remember because it was from the last page of India Today of the time, which had a column titled “Eye Catchers.” But my friend has always been more articulate than me, and it is quite possible that he coined the catchy name without any help from India Today.

Time has flown, and today has become yesterday. During the years spanning that age of innocence and now, whenever our gang met up (once a year or so in the beginning, once a decade of late), the Eye Catcher was a topic that always came up. And once, one of us wondered if we would talk about her if we met at the age of fifty, which was incomprehensibly far away then. (Một lần nữa, I think I was the one who came up with it; may be I like to take credit for every witty thing that happened around me.)

Now with the distant fifty just around the corner, I wonder. Was it the prism of adolescence that amplified beauty, or was she really that eye-catching? Bây giờ, tất nhiên, the ravages of time would have surely dulled any beauty she may have possessed, and made cynics of the beholders prompting them to consider prisms of adolescence and ravages of time. I think I prefer not to know the answer. Often the blurry pictures with fading colors are more beautiful than the garish reality in high definition.

It is similar to the scratchy Malayalam songs I listen to in my car. My English-speaking family laughs at me whenever I do. Đối với họ, the lyrics don’t make sense, the beat is silly, and the sweet melody of Yesudas is almost gross, like cold pancakes swimming in stale syrup. I don’t blame them. Even to me, it is not just the words and the sounds that bind my heart to the songs; it is the fading colors of the past. It is the faces and scenes that the songs bring to mind, like the smell of June rain, the orange hue of the muddy potholes, and the tall coconut trees against blue skies and white cumulus, gently swaying their heads in assent to whatever adventures the day had in store. And the faces of the simple souls who played out their part on that stage of life and bowed out. Memories of a paradise lost.

But those players played their part well enough to imprint themselves on the songs for good. And with the twilights peeping over the horizon now, I often wonder — what am I going to leave behind? What are you?

A Parker Pen from Singapore

During the early part of the last century, there was significant migration of Chinese and Indians to Singapore. Most of the migrants of Indian origin were ethnic Tamils, which is why Tamil is an official language here. But some came from my Malayalam-speaking native land of Kerala. Among them was Natarajan who, fifty years later, would share with me his impressions of Netaji Subhash Chandra Bose and the Indian National Army of the forties. Natarajan would, by then, be called the Singapore Grandpa (Singapore Appuppa), and teach me yoga, explaining the mystical aspects of it a bit, saying things like, “A practitioner of yoga, even when he is in a crowd, is not quite a part of it.” I remembered this statement when a friend of mine at work commented that I walked untouched (kind of like Tim Robbins in the Shawshank Redemption) by the corporate hustle and bustle, mà, tất nhiên, may have been a polite way of calling me lazy.

Dù sao, the Singapore Grandpa (a cousin to my paternal grandfather) was quite fond of my father, who was among the first University graduates from that part of Kerala. He got him a Parker pen from Singapore as a graduation gift. Some fifteen years later, this pen would teach me a lesson that is still not fully learned four decades on.

My father was very proud of his pen, its quality and sturdiness, and was bragging to his friends once. “I wouldn’t be able to break it, even if I wanted to!” ông nói, without noticing his son (bạn trung thành), all of four years then with only a limited understanding of hypothetical conditionals of this kind. Next evening, when he came back from work, I was waiting for him at the door, beaming with pride, holding his precious pen thoroughly crushed. “Dad, dad, I did it! I managed to break your pen for you!”

Heart-broken as my father must have been, he didn’t even raise his voice. He asked, “What did you do that for, son?” using the overly affectionate Malayalam word for “son”. I was only too eager to explain. “You said yesterday that you had been trying to break it, but couldn’t. I did it for you!” Rather short on language skills, I was already a bit too long on physics. I had placed the pen near the hinges of a door and used the lever action by closing it to accomplish my mission of crushing it. Trong thực tế, I remembered this incident when I was trying to explain to my wife (short on physics) why the door stopper placed close to the hinges was breaking the floor tiles rather than stopping the door.

My father tried to fix his Parker pen with scotch tape (which was called cellophane tape at that time) and rubber bands. Sau đó, he managed to replace the body of the pen although he could never quite fix the leaking ink. I still have the pen, and this enduring lesson in infinite patience.

Two and half years ago, my father passed away. During the ensuing soul-searching, this close friend of mine asked me, “Cũng, now that you know what it takes, how well do you think you are doing?” I don’t think I am doing that well, for some lessons, even when fully learned, are just too hard to put in practice.

Ảnh: dailylifeofmojo cc

Các thế gian Malayalees

Nếu nghe Singapore trung bình của Hội nghị Malayalee Thế giới, điều đầu tiên họ sẽ nói là, “Thế mà bây giờ??” Malayalees là những người từ các tiểu bang Ấn Độ nhỏ của Kerala. Họ không nên nhầm lẫn với người Mã Lai, mặc dù một số trong những điều chúng tôi liên kết với Mã Lai (như Pratas và Biriyani) có thể được truy trở lại Kerala.

giao lưu văn hóa chéo này trỏ đến một đặc điểm quan trọng của Malayalees. Họ có xu hướng để quạt ra và, trong cách nhỏ của riêng mình, chinh phục thế giới. Họ cũng hoan nghênh những ảnh hưởng bên ngoài hết lòng. Họ có lẽ là những người duy nhất (khác so với Trung Quốc, tất nhiên) người thường xuyên sử dụng chảo Trung Quốc để nấu ăn hoặc một mạng lưới Trung Quốc cho việc đánh bắt cá của họ. Họ thậm chí thực hành phiên bản riêng của Kung-fu, và ở lần nhấn mạnh rằng Trung Quốc thực sự đã học nó từ họ.

Quốc tế và có tính quốc tế theo những cách độc đáo của họ trong hàng ngàn năm, Malayalees là một hỗn hợp các mặt đối lập, và Kerala một bí ẩn kinh tế và xã hội học nhỏ. Malayalees nhiệt tình đón nhận Kitô giáo và các tôn giáo Hồi giáo khi truyền giáo và sứ giả ban đầu của họ mạo hiểm bên ngoài nơi xuất xứ. Nhưng, họ cũng hoan nghênh chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa vô thần với sự hăng hái bằng.

Trung bình, Kerala có thu nhập bình quân đầu người trong số nghèo nhất thế giới, nhưng tất cả các chỉ số kinh tế khác là ngang bằng với giàu nhất thế giới. Trong các chỉ số sức khỏe như tuổi thọ, bình quân đầu người, số bác sỹ, và tỷ lệ tử vong trẻ sơ sinh, Kerala quản lý để nhân Mỹ vào khoảng một phần mười của sự giàu có theo đầu người. Kerala là người đầu tiên (và có lẽ là duy nhất) tỉnh thế giới thứ ba để kiêu hãnh hơn 90% trình độ học vấn, và chỉ là về nơi duy nhất ở Ấn Độ và Trung Quốc với phụ nữ nhiều hơn nam giới.

Singapore có một vị trí đặc biệt trong trái tim Malayalee. Trong số các doanh ban đầu của họ bên ngoài Kerala trong thời kỳ thuộc địa, Malayalees nhắm Singapore như là một điểm đến phổ biến. Có lẽ do hiếu lịch sử này, Malayalees tìm thấy nó tự nhiên để tổ chức Hội nghị Malayalee thế giới của họ ở đây.

Singapore cũng có chỗ mềm cho Malayalees và đóng góp của họ. Hội nghị chính nó sẽ có diễm phúc bởi sự hiện diện của Tổng thống Singapore, Ông. S. R. Nathan và Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Ông. George Yeo. Tổng thống Nathan sẽ ra mắt triển lãm Malayalee Di sản Văn hóa, và Bộ trưởng Yeo sẽ đưa ra một bài phát biểu lưu ý quan trọng tại Diễn đàn Doanh nghiệp.

Các di sản và văn hóa, hẹn hò trở lại hơn hai ngàn năm, là một cái gì đó mỗi Malayalee được quyền tự hào về. Triển lãm sẽ trưng bày tất cả mọi thứ từ khắc hang động với công nghệ đóng tàu cổ.

Vượt ra ngoài tương đồng về lịch sử và văn hóa, Kerala cũng đã được một đồng minh kinh doanh với Singapore, đặc biệt là trong hải sản sống. Singapore, trong cái đúng riêng của họ, đã cung cấp một dòng ổn định của các khoản đầu tư và khách du lịch đến Kerala.

Du lịch sinh thái thực sự là một trong những điểm thu hút hàng đầu Malayalees sẽ trưng bày trong hội nghị. Thiên nhiên đã quá tốt với Kerala, với những ngọn đồi nhấp nhô của Western Ghats hào phóng chiếm đoạt các gió mùa và ghen gác Malayalees chống lại bất kỳ cướp bóc có thể của sự giàu sang màu xanh lá cây của họ. May mắn có một khí hậu ôn đới không phổ biến để các vùng đất nhiệt đới mà nó là, và với vẻ đẹp mê hoặc của các sườn đồi xanh sương mù và các đồn điền trà, Kerala thực sự là một thiên đường chờ đợi, có lẽ miễn cưỡng, được phát hiện.

Hội nghị Malayalalee thế giới này, với chương trình văn nghệ và triển lãm di sản, sẽ hiển thị những gì Kerala đã cung cấp cho thế giới, từ du lịch và văn hóa các cơ hội kinh doanh và tài năng. Nó cũng sẽ giới thiệu Singapore để cộng đồng người Malayalee và dạy cho họ một điều hay hai về hiệu quả hành chính, sạch sẽ và kinh doanh kết nối.

Bạn có phải là Malayali?

If you can fit four passengers in the front seat of an Ambassador taxi, while in the back there are eight passengers and two children with their heads sticking out the window, chances are, you are a Mallu going to attend your cousin’s wedding.

If you can run, ride a 100 cc motorbike without wearing a helmet and play football all while wearing a lungi tied halfmast, Malayali status!

If your late father left you a part of an old house as your inheritance, and you turned it into “chaya kada,” có, you’re a Malayali.

If you have more than 5 relatives working in Gulf, Big Time Malayali…

If you have the words “Chinchu Mol + Jinchu Mol” written on the rear window of your Omni car, có, you are a Malaayli.

If you refer to your husband as “Kettiyon, ithiyan, pillerude appan,” guess what — you’re a central Travancore Syrian Christian Malayali.

If you have a Tamilian parked in front of your house every Sunday, ironing your clothes, chances are a you are a Middle Class Malayali.

If you have more than three employee trade unions at your place of work, then ask no more, you are indeed a Malayali.

If you have voted into power a Chief Minister who has not passed the 4th grade then ask no further, YOU ARE A MALAYALI.

If you have at least two relatives working in the US in the health industry , có! Malayali!

If you religiously buy a lottery ticket every week, then you’re in the Malayali Zone!

If you describe a woman as “charrakku,” yep, Malayali!

If you constantly refer to banana as “benana” or pizza as “pissa,” you’re a Malayali..

If you use coconut oil instead of refined vegetable oil and can’t figure out why people in your family have congenital heart problems, you might be a Malayali.

If you are going out to see a movie at the local theater with your wifey wearing all the gold jewellry gifted to her by her parents, you are a newly married Malayali.

If you and your wife and three children dress up in your Sunday best and go out to have biriyani at Kayikka’s on a 100 cc Bajaj mobike, you an upwardly mobile Malayali from Cochin.

If your idea of haute cuisine is kappa and meen curry, sau đó, có, you are a Malayali.

If you have beef puttu for breakfast, beef olathu for lunch, and beef curry with ‘borotta’ for dinner, yeah, definitely Malalyali.

If your name is Wislon, and your wife’s name is Baby, and you name your daughter Wilby, have no doubts at all, you are a standard Malayali.

If most of the houses on your block are painted puke yellow, fluorescent green, and bright pink, definitely Malappuram Malayali.

If you tie a towel around your head and burst into a raucous rendition of the song “Kuttanadan Punjayile” after having three glasses of toddy, then you are a hardcore Malayali.

If you call appetizers served with alcoholic beverages as “touchings,” then you are one helluva Malayali.

If the local toddy shop owner knows you by your pet name and you call him “Porinju Chetta” (kekekekekek), then you are true Malayali.

If you’re sick and your wifey rubs “Bicks” into your nostrils and gives you “kurumulaku rasam” with chakkara, (grandma’s recipe) to help relieve your symptoms, damn!! You’re Malayali.


Và gió thì thầm…

[bài này là bản dịch của tôi về một truyện ngắn xuất sắc của một trong những người kể chuyện tài năng nhất của thời đại chúng ta, O.V.Vijayan. Bản dịch từ Tiếng Malayalam là một nỗ lực yếu ớt, vì bản dịch ở xa như vậy không phải chỉ đơn thuần là giữa các ngôn ngữ, nhưng nền văn hóa. Các biểu thức không thể dịch được đánh dấu bằng dấu hoa thị. Thưởng thức!]

Đạt Kanjikad từ Palghat bởi đường phố Coimbatore. Từ đó, đó là con đường đất trải nhựa lên núi. Ngay cả các xe taxi thô Jeep thấy khó để có. Đây là chuyến đi thứ hai của Theyunni đây trong mười năm qua và ông không có khiếu nại về độ nhám tại.

“mương trước”, người lái xe nói, liếc qua con đường đất ở phía trước.

“Nếu bạn muốn dừng lại ở đây, không sao đâu”, Theyunni cung cấp, “Tôi có thể đi bộ.”

Đó là khoảng hai dặm từ đây. Thường xảy ra khi ông đến sự thoải mái của cưỡi xe limousine giữa sân bay và khách sạn sao, triển vọng của việc tăng cứng không nản Theyunni.

“Nah. Chúng tôi sẽ đi chậm, ngồi chặt chẽ.”


Jeep cẩn thận thương lượng đường núi quanh co. Theyunni liếc nhìn thung lũng hoang dã như thể lần đầu tiên. Ánh nắng làm mát bằng sườn đồi, gió đông tunnelled qua đèo núi và ầm ầm về phía Palghat…

“Các cây được tất cả đi, không phải là họ, Người lái xe?”, Theyunni quan sát.

“Tất cả các bị bắn rơi. Là rừng ở đây cho đến khoảng năm năm trước. Voi sử dụng để đi xuống.”

Có, Lần cuối cùng khi ông đã ở đây, có cây lớn ở hai bên. Cây anh không biết tên. Có dế tất cả các xung quanh tiến hành với dàn nhạc chói tai của họ. Theyunni nhớ lại cuộc hành trình. Ông đã trở lại Bombay sau một chuyến đi châu Âu và vợ của ông là tại sân bay. She said, “Có một lá thư từ nhà, trông giống như chữ viết tay * của Brother.”

“Tự hỏi điều gì đang xảy ra. bạn đã không mở nó, Phoebe?”

“Bạn biết tôi không mở thư của bạn.”

Khi chiếc xe được di chuyển về phía Juhu, Theyunni liếc trộm khuôn mặt của Phoebe sau tay lái. Cũng giống như một tác phẩm điêu khắc bằng đá cẩm thạch hoàn hảo với mái tóc vàng nhảy múa trong gió. Đó là chống lại nền văn hóa của mình để mở thư của chồng. Có nhiều điều trong văn hóa của mình mà thu hút anh — can đảm tự tin của cô trong hôn anh trong vườn mà vài năm trước đây, loan, “Anh yêu em”. Nếu mối quan hệ đã biến chua trong những năm tới, tính trung thực và tính toàn vẹn đó sẽ làm cho cô ấy nói, “Tôi không còn yêu bạn nữa, chúng ta phải ly dị”. Đây là những thách thức mà cảm hứng cho ông. Ông nhớ lại cuộc hành trình về nhà để nói *Cha rằng ông là trong tình yêu với Phoebe, mình đồng-sinh viên tại Stanford. Cha đã không nói bất cứ điều gì chống lại nó, chỉ mỉm cười ngọt ngào của mình, nụ cười chu đáo. It was *Mẹ — “Chúng tôi đã có tử vi Devaki của nhìn…”

Devaki là một người họ hàng xa. Là con gái của một số nông dân ở-đất. Ẩn khinh mình cho lá số tử vi, Theyunni an ủi mẹ, “Đó không phải là nhiều, Mẹ. Chúng tôi không đưa ra lời của chúng ta.”

Không ai nói bất cứ điều gì trong một thời gian. Sau đó mẹ nói, “Không phải là sự hiểu biết lớn như từ? Nó giống như Devaki đã kết hôn với bạn trong trái tim cô.”

“Đó là quyết định của cậu bé, Madhavi,” Cha nói, “Tại sao bạn muốn nói điều này và đó?”

Mẹ rút mình, “Tôi đã không nói bất cứ điều gì…”

“Đừng lo lắng về khiếu nại của mẹ, Kutta. Vì vậy,, Bạn thích Phoebe này?”

Theyunni là một chút xấu hổ, “Vâng.”

“một cô gái Mỹ sẽ muốn sống trong ngôi nhà này gia đình cũ của chúng ta, Kutta?”, mẹ hỏi.

“Tại sao không cô?”

Cha nói, “Nó không phải là mặc dù họ đang đi đến sống ở đây, là nó?”

“Vì vậy, Cha và Con đã quyết định đó là tốt,” mẹ nói, “rằng họ không muốn sống ở đây?”

“Bất cứ nơi nào chúng ta sống, chúng tôi sẽ đến đây đầu tiên, Mẹ.”

Theyunni nhìn thấy đôi mắt của mẹ cũng lên. Sau khi chúc lành Phoebe và có nhu cầu Devaki tốt trong cuộc sống của cô, mẹ nói, “Tôi sẽ không yêu cầu bạn thay đổi tâm trí của bạn. Nhưng, bạn sẽ xem xét sau khi Cha, Kutta?”

“Tất nhiên.”

“Bạn nhớ làm thế nào ông đã từng là? Cơ thể anh đang già đi…”

Cha đã can thiệp một lần nữa với nụ cười của anh, “Madhavi, tại sao bạn nói những điều như vậy và làm cho anh ta không hạnh phúc? Đừng để ý đến cô, Kutta.”

Ngay cả trong sự mới lạ của tình yêu của mình, Theyunni có thể cảm nhận ý nghĩa thực sự * Devaki trong mình *mộc mạc tim — cô dâu người nông dân sẽ quét sàn và ánh sáng đèn buổi tối. mẹ nói, “Chỉ có một điều trong tâm trí của tôi — chị dâu của anh là không thể thân. Nếu nó đã được Devaki, đã có một hy vọng rằng cô sẽ xem xét sau khi cha của bạn trong tuổi già của mình…”

Theyunni đã không nói bất cứ điều gì sau đó. Ngay cả trong những năm sau, ông không thể nói bất cứ điều gì về điều đó. Phoebe, người không bao giờ mở thư của chồng, lái xe khéo léo thông qua các đường phố của Juhu. Khi Cha ngã năm ốm sau khi kết hôn, Phoebe khuyên, “thị trấn nhỏ của bạn thực sự là một ngôi làng. Tại sao chúng ta không đưa ông đến một bệnh viện tốt trong một thành phố? Chúng ta có thể dễ dàng mua được đó.”

Những gì Cha cần là sự gần gũi và cảm ứng để chết một cách hòa bình. Theyunni trở về nhà một mình với những người và thấy anh ta ra. Mẹ cũng đã chết trong ngôi nhà cũ của gia đình. Phoebe đã trở lại tại Stanford sau đó. Cô đã gửi một bức điện chia buồn chính thức. *Devaki'S có nghĩa là một lần nữa đầy tâm trí của mình.

trong Juhu, Theyunni đọc lá thư của Brother. “Tôi không làm quá tốt, Kutta. Chỉ cho bạn biêt thôi. Tôi sẽ không yêu cầu bạn phải dành thời gian tắt lịch trình bận rộn của bạn và đi qua các khu rừng. Chỉ cần nghĩ về tôi, cùng tác dụng như cái thấy. thậm chí đã không để Sreekumar biết. Tôi đã lo lắng rằng ông có thể nhận được lo lắng và có một chuyến đi — không dễ dàng để đến đây từ Cambridge, là nó? Nếu chỉ có chị dâu của anh vẫn còn sống… Điểm yếu của một trái tim cũ…”

Jeep tiếp tục cuộc hành trình đó là siêng năng đàm phán một mương thường xuyên và máng xối.

“Xin lỗi về những rắc rối, Người lái xe,” Theyunni cố gắng an ủi người lái xe.

“Nah, chỉ làm công việc của tôi.”

Phải là một dặm từ đây. Đó là sau khi cái chết của vợ mình rằng Anh quyết định từ chức từ dịch vụ và di chuyển đến các vùng đất cao. Theyunni kịch liệt phản đối quyết định đó. “Tại sao các bạn di chuyển đến vùng đất thần bị bỏ rơi này trong Palghat giữa báo và lợn rừng? Hơn nữa, bạn có thể được phục vụ cho một 10 năm. Ngay cả sau khi nghỉ hưu, Bạn có biết rằng một nhà vật lý hạt nhân có thể làm rất nhiều điều…”

trả lời của anh em đến, “Có khoản nợ mà ai nợ — với Tổ quốc, cộng đồng của một người, gia đình mình. Tôi cảm thấy rằng tôi đã trả góp gì để tốt nhất khả năng của mình. Có một số nghĩa vụ khác mà tôi phải chăm sóc. Đó là lý do tôi đang tìm kiếm nơi trú ẩn trong các thung lũng.”

Anh không bao giờ đề cập đến những gì các nghĩa vụ đã. Theyunni không hỏi hoặc.

Các giọng nói nhẹ nhàng Anh đã quyết định chỉ sau khi nhiều lý luận; nó không phải dễ dàng để làm cho anh ta quay trở lại trên chúng. Sau đó, Anh đã viết về trại trang web của mình: khoảng bốn dặm đường, có những vùng đất màu mỡ nằm ngay bên ngoài khu rừng. Anh xây dựng một ngôi nhà có, trong cây dừa, rau, cây xoài… tường Dirt, trần gỗ và mái ngói đất sét. Đó là tại một số khoảng cách từ bất cứ nơi nào. Tuy nhiên, có một anh nông, Ponnuswami, sống trong một túp lều gần đó. Anh có thể hỏi Ponnuswami giúp đỡ nếu cần thiết. Bên cạnh đó, ông đã khá một mình trong thung lũng. Theyunni không thể tìm ra ý nghĩa của sự sám hối đó và quên mất nó. Nhiều năm trôi qua. Nhưng khi Phoebe bàn giao lá thư chưa mở, ông đột nhiên cảm thấy rằng anh ta nên đến đó vội vàng.

“Cũng, Phoebe, Tôi sẽ đi và xem những gì đang xảy ra.”

“các tên chỗ đó là gì? Kanjikad, isn’t it?”


“Anh đã mời tôi đi xem các núi.”

“Có, Tôi nhớ.”

“Phải là một nơi hoàn hảo cho get-away nghỉ. Nhưng nó nguy hiểm bị bệnh có. Tại sao bạn không mang lại cho ông ở đây? Chúng ta có thể có anh ta được điều trị tại Jeslock hoặc một cái gì đó.”

Phoebe đã được lặp đi lặp lại đề nghị của mình về phương pháp điều trị. Theyunni nhớ lần cuối cùng đề nghị được cung cấp và nó làm anh khó chịu.

“Chúng tôi không thể có được trong tâm trí của mình, Phoebe. Tôi sẽ đến đó và nhìn thấy.”

Đó là cách Theyunni đến đây lần đầu tiên, cách đây mười năm. Không chỉ là ông lo lắng về sức khỏe của Brother và cuộc sống đơn độc, ông cũng muốn cung cấp cho Anh một mảnh tâm trí của mình về việc đền không kịp thời. Khi anh lấy một xe taxi từ sân bay Coimbatore đến Kanjikad, tâm trí của ông đã được lấp đầy với những cảm xúc thiếu kiên nhẫn và chăm chỉ về phía Anh. Người lái xe đã nản khi nhìn thấy mương rãnh trong con đường đất. Nó đã không mất quá nhiều để gây Theyunni.

“Tôi có thể phá vỡ các axile nếu tôi lái xe lên theo cách này,” phàn nàn driver Tamil là ai.

“Bao nhiêu chiếc xe này ngu ngốc của chi phí của bạn?”

“Xin lỗi Sir, không có nghĩa là…”

“Nếu phá vỡ chiếc xe của bạn, để cho nó phá vỡ. Tôi sẽ cung cấp cho bạn những gì nó chi phí. Lái xe.”

Khi ông bước ra khỏi xe hơi, Theyunni thấy Anh đi bộ trong lĩnh vực này — nhìn tươi sáng và khỏe mạnh.

“Tại sao bạn đã đến tất cả các cách này, Kutta?”, Anh nhận xét về khả năng thích của chuyến đi.

“Bạn có thể nói rằng. Sống trong rừng, viết thư về bị ốm, làm thế nào tôi có thể bỏ qua nó?”

“Mời vào.” Anh đã đưa anh vào trong nhà.

Theyunni nhìn quanh và tìm thấy tất cả mọi thứ không đạt yêu cầu. “Tại sao bạn trừng phạt bản thân mình như thế này?”

“Tôi trông như thể đây là sự trừng phạt?”

Không ai nói bất cứ điều gì trong một thời gian. Sau đó Theyunni hỏi, “Ai điều trị bạn trong khi bạn đang bị bệnh?”

“núm vú đàn bà?! Không ai!”

“Những gì tôi phải nói về điều đó?”

anh mỉm cười, “Bạn không nhận được nó, làm bạn, Kutta?”

“Những gì bạn làm cho thực phẩm?”

“Tôi đã yêu cầu vợ Ponnuswami để hiện lên. Để nấu một cái gì đó cho bạn. Me, đây là tất cả tôi ăn.”

Ông chỉ vào trấu hai trái dừa trẻ trong rổ. “Đó là bữa ăn sáng. Hai hơn cho bữa tối.”

“Đó là bạn ăn kiêng?!”

“Không chỉ chế độ ăn uống, y học cũng!”

Khi trời tối, Theyunni muốn biết, “Em trai, những gì nếu một số kẻ trộm hiện lên?”

Anh bật cười, “Bốn trắng *thế giới, Bốn khăn choàng bông, hai khăn và một số chậu đất sét. Đó là tất cả ngôi nhà này giữ. Kẻ trộm là khá yên bình của thiên nhiên, đó là sự tham lam của chúng tôi mà làm cho anh ta làm điều này và đó!”

Sau bữa tối, họ nằm xuống ngủ — trên sàn nhà, trên chiếu ngủ. Đối với Theyunni, đó là lần đầu tiên trong một thời gian dài mà không có điều hòa không khí. Những cơn gió gầm lên bên ngoài ngôi nhà. Qua đèo núi, như những con sóng lớn trong một uptide.


“Có, Em trai?”

“Bạn nghe?”

“những cơn gió, đúng?”

“Có, nhưng để bạn nghe họ?”

“Có, Tôi làm. Tại sao bạn hỏi?”

Anh im lặng trong một thời gian trong bóng tối. Sau đó ông nói, “Không, bạn không nghe họ.”

Đó là với sự bất mãn cùng vào cuộc sống của Brother trong đồng vắng rằng Theyunni trở lại Bombay. anh nói, nhìn thấy anh ta đi, “Đó là một sai lầm, Kutta. Một điểm yếu. Cảm giác như viết cho bạn khi tôi bệnh; Tôi sẽ không làm phiền bạn như thế này một lần nữa. Không có bất kỳ bệnh tật mà những thung lũng không có thể chữa khỏi. Và nếu có, làm con người có thuốc cho họ?”

Bây giờ, nó đã được mười năm sau khi những lời nói đó Theyunni đã trở lại. Phoebe là không phải với hắn nữa. Cô đã cho thấy sự trung thực tự nhiên của mình và nói với anh ta rằng tình yêu giữa họ đã khô. Theyunni không bay từ Bombay. Ông bắt chuyến tàu đến Palghat cùng với nhiều người khác. Giống như trong thời thơ ấu của mình, trong lớp học thứ hai. cuộc hành trình hai ngày. Hills và rừng và các con sông và các làng từ từ đi lên trong cửa sổ khi xe lửa đi thong thả về phía Palghat. Ngôi nhà cũ của gia đình đã không còn ở đó. Vì vậy, ông nghỉ ngơi trong một khách sạn và đặt ra cho Kanjikad sáng hôm sau. gruffiness của mình trong cuộc hành trình kéo dài mười năm trước đây đã biến mất tại. Theyunni cảm thấy an lạc của ông đã lan rộng đến các hành khách đồng và thậm chí cả cảnh quan.

Người lái xe Jeep cũng thân thiện với nhân cách.

“chuyến cứng, isn’t it, Người lái xe?”

“Nah, chúng tôi khá được sử dụng cho những. Một chút lo lắng về vấn đề của bạn, đó là tất cả.”

hàng rào và các bước của anh em đã xuất hiện tại một khoảng cách.

“Đằng kia, Người lái xe.”

“nhà bị cô lập, isn’t it, Sir?”


Ponnuswami được chờ đợi bởi nhà. Anh bước xuống đón Theyunni. Họ nhìn nhau; Ponnuswami lau nước mắt của mình.

“Ông đã yêu cầu tôi không Telegram, đó là lý do tại sao tôi đã viết một bức thư thay thế.” Ponnuswami nói, “Tôi xin lỗi.”

“Không phải ở tất cả các, bạn được tôn trọng mong muốn của Brother. Tôi hiểu.”

Ponnuswami bước tới sân sau. Có một mảnh đất nhỏ, nơi một Thulasi nhà máy đã bắt đầu bén rễ. tàn tro của giàn thiêu xung quanh nó.

“Đây chính là nó,” Ponnuswami nói. “Những bộ xương đã được thả xuống trong sông Peroor. Nếu có một số nghi lễ khác mà bạn muốn làm… Nhưng,…”

“Có, Ponnuswami?”

“Ông nói rằng không có nghi lễ này là cần thiết. Rằng ông đã bật gốc các nghi lễ. Tôi không có giáo dục, chỉ nghĩ rằng ông đã nói về một số nhà nước thiêng liêng.”

“Đó phải là những gì anh muốn nói.”

“Sreekumar là đến?”

“Tôi đã gọi điện cho anh ta từ Bombay. Ngài không đến. Ông đã nói với tôi một điều — rằng vùng đất này và nhà dành cho bạn.”

Ponnuswami đã đi xa hơn những điều trần tục như vậy. “Ông cũng đã nói với tôi điều tương tự; Tôi không muốn nói với bạn. Nhưng, Tôi không cần bất cứ điều này. Bạn hoặc Sreekumar có thể bán những…”

“nguyện vọng của anh em, Ponnuswami. Chúng ta phải tôn trọng họ.”

“Cũng, Nếu bạn cứ khăng khăng.”

“Có bao nhiêu trẻ em làm bạn có?”


“Cũng, đây sẽ là một nơi tốt để họ lớn lên trong.”

Ponnuswami cúi chào một lần nữa, “Nếu bạn đã bao giờ muốn trở lại và sống ở đây, gia đình tôi và tôi sẽ ra khỏi đây cho bạn.”

“Điều đó sẽ không cần thiết, Ponnuswami.”

Tôi không xứng đáng được sống ở đây, Theyunni nói với chính mình. Họ đã trở lại vào nhà.

“Bạn lấy phần còn lại. Tôi sẽ giúp bạn có được một quả dừa non từ các lĩnh vực.”

“Người lái xe đang chờ ở bên ngoài xe Jeep. Hỏi anh ta đến bên trong và có một cái gì đó để uống.”

Khi Ponnuswami mang dừa trẻ, Theyunni nói, “Bạn có thể về nhà bây giờ, nếu bạn thích. Tôi ổn.”

Ponnuswami trái. Theyunni nói với người lái xe. “Bạn có nghĩ rằng bạn có thể ở lại đây qua đêm?”

Người lái xe đã bày tỏ sự bất đồng của mình thông qua sự im lặng.

“Không có kế hoạch như vậy khi chúng tôi đặt ra,” Theyunni nói. “Đây là ngôi nhà của Brother. Tôi đến đây vì ông đã chết, không thể có được ở đây trước.”

Người lái xe quay lại chu đáo. Theyunni tiếp tục, “Cảm thấy giống như đang ngủ ở đây một đêm.”

bất đồng của người lái tan chảy âm thầm. “Tôi có thể ở lại.”

“Tôi có thể trả tiền cho bạn bất cứ điều gì bạn muốn cho ở.”

“Điều đó sẽ không cần thiết.”

Thời gian chuyển sang màu đỏ và đi xuống trên đỉnh đồi. Theyunni đi vào trong và đi thông qua hộp gỗ Brother. Ba mundu trắng, giặt, ba choàng bông và hai khăn. nỗi buồn Theyunni của nhỏ giọt vào chúng. Khi anh đi ngủ, ông không buồn nữa, một loại đau buồn hài lòng. Một trọn tình yêu và truyền thống. Ông ngủ với những giấc mơ thời thơ ấu của những câu chuyện cổ tích. Cuối đêm, Anh ấy đã thức dậy. Anh lắng nghe âm nhạc của những cơn gió. Sau đêm này, nó sẽ là chuyến đi trở lại thành phố. Theyunni có thể cảm thấy lòng tốt của Brother trong gió. Những cơn gió thì thầm không rõ *Manthras đánh dấu sự kết thúc đó tử tế và cuộc sống, some *giọng bé xa… Một đêm đầy thì thầm thiêng liêng, đây là *sự biện hộ của cuộc đời.

Theyunni lắng nghe những lời thì thầm và ngủ, chờ buổi sáng.

The Story So Far …

In the early sixties, Santa Kumari Amma decided to move to the High Ranges. She had recently started working with KSEB which was building a hydro-electric project there.The place was generically called the High Ranges, even though the ranges weren’t all that high. People told her that the rough and tough High Ranges were no place for a country girl like her, but she wanted to go anyways, prompted mainly by the fact that there was some project allowance involved and she could use any little bit that came her way. Her family was quite poor. She came from a small village called Murani (near a larger village called Mallappalli.)

Around the same time B. Thulasidas (better known as Appu) also came to the High Ranges. His familty wasn’t all that poor and he didn’t really need the extra money. But he thought, hey rowdy place anyway, what the heck? Cũng, to make a long story short, they fell in love and decided to get married. This was some time in September 1962. A year later Sandya was born in Nov 63. And a little over another year and I came to be! (This whole stroy, bằng cách này, is taking place in the state of Kerala trong Ấn Độ. Cũng, that sentence was added just to put the links there, just in case you are interested.) There is a gorgeous hill resort called Munnar (meaning three rivers) where my parents were employed at that time and that’s where I was born.

 [casual picture] Just before 1970, they (and me, which makes it we I guess) moved to Trivandrum, the capital city of Kerala. I lived in Trivandrum till I was 17. Lots of things happened in those years, but since this post is still (and always will be) work in progress, I can’t tell you all about it now.

Trong 1983, I moved to Madras, to do my BTech in Electronics and Communication at IIT, Thành madras ở ấn độ. (They call the IITs the MIT of India, only much harder to get in. In my batch, there were about 75,000 students competing for about 2000 places. I was ranked 63 among them. I’m quite smart academically, you see.) And as you can imagine, lots of things happened in those four years as well. But despite all that, I graduated in August 1987 and got my BTech degree.

Trong 1987, after finishing my BTech, I did what most IITians are supposed to do. I moved to the states. Upstate New York was my destination. I joined the Physics Department của Đại học Syracuse to do my PhD in High Energy Physics. And boy, did a lot of things happen during those 6 năm! Half of those 6 years were spent at Cornell University in Ithaca.

That was in Aug. 1987. Then in 1993 Bảy, the prestigious French national research organization ( CNRS – “Centre national de la recherche scientifique”) hired me. I moved to Pháp to continue my research work at ALEPH, CERN. My destination in France was the provencal city of Marseilles. My home institute wasCentre de Physique des Particules de Marseille” hoặc CPPM. Tất nhiên, I didn’t speak a word of French, but that didn’t bother me much. (Before going to the US in 1987, I didn’t speak much English/Americanese either.)

End of 1995, on the 29th of Dec, I got married to Kavita. In early 1996, Kavita also moved to France. Kavita wasn’t too happy in France because she felt she could do much more in Singapore. She was right. Kavita is now an accomplished entrepreneur with two boutiques in Singapore and more business ideas than is good for her. She has won many awards and is a minor celebrity with the Singapore media. [Wedding picture]

Trong 1998, I got a good offer from what is now the Institute for Infocomm Research and we decided to move to Singapore. Among the various personal reasons for the move, I should mention that the smell of racisim in the Marseilles air was one. Although every individual I personally met in France was great, I always had a nagging feeling that every one I did not meet wanted me out of there. This feeling was further confirmed by the immigration clerks at the Marignane airport constantly asking me toMettez-vous a cote, quý ông” and occassionally murmuringles francais d’abord. [Anita Smiles]

A week after I moved to Singapore, on the 24rth of July 1998, Anita was born. Incredibly cute and happy, Anita rearranged our priorities and put things in perspective. Five years later, on the 2nd of May 2003, Neil was born. He proved to be even more full of smiles.  [Neil Smiles more!]

Trong Singapore, I worked on a lot of various body-based measurements generating several patents and papers. Towards the end of my career with A-Star, I worked on brain signals, worrying about how to make sense of them and make them talk directly to a computer. This research direction influenced my thinking tremendously, though not in a way my employer would’ve liked. I started thinking about the role of perception in our world view and, consequently, in the theories of physics. I also realized how these ideas were not isolated musings, but were atriculated in various schools of philosophy. This line of thinking eventually ended up in my book, Unreal vũ trụ.

Towards the second half of 2005, I decided to chuck research and get into quantitative finance, which is an ideal domain for a cash-strapped physicist. It turned out that I had some skills and aptitudes that were mutually lucrative to my employers and myself. My first job was as the head of the quantitative analyst team at OCBC, a regional bank in Singapore. Công việc văn phòng trung này, liên quan đến quản lý rủi ro và giảm bớt thương nhân sôi nổi, gave me a thorough overview of pricing models and, perhaps more importantly, sự hiểu biết hoàn hảo của các cuộc xung đột thực hiện theo định hướng của các rủi ro của ngân hàng.

 [Dad] Sau đó, trong 2007, I moved to Standard Chartered Bank, as a senior quantitative professional taking care of their in-house trading platform, which further enhanced my "big picture" outlook and inspired me to write Nguyên tắc của phát triển định lượng. I am rather well recognized in my field, and as a regular columnist for the Tạp chí Wilmott, I have published several articles on a variety of topics related to quants and quantitative finance, which is probably why John Wiley & Sons Ltd. asked me to write this book.

Despite these professional successes, on the personal front, 2008 has been a year of sadness. I lost my father on the 22nd of October. Các death of a parent is a rude wake-up call. It brings about feelings of loss and pain that are hard to understand, and impossible to communicate. And for those of us with little gift of easy self-expression, they linger for longer than they perhaps should.