Tag Archives: financial meltdown

Income Inequality

I read on BBC yesterday that the richest 62 people in the world now earn as much as the poorest half, which would be about 3.5 billion people! Although there is some confusion about the methodology, it is clear that the wealth and income have been getting more and more polarized. The rich are certainly getting richer. Income inequality is more acute than ever.

Continue reading

In Our Defense

The financial crisis was a veritable gold mine for columnists like me. I, for one, published at least five articles on the subject, including its causes, the lessons learned, and, most self-deprecating of all, our excesses that contributed to it.

Looking back at these writings of mine, I feel as though I may have been a bit unfair on us. I did try to blunt my accusations of avarice (and perhaps decadence) by pointing out that it was the general air of insatiable greed of the era that we live in that spawned the obscenities and the likes of Madoff. But I did concede the existence of a higher level of greed (or, more to the point, a more sated kind of greed) among us bankers and quantitative professionals. I am not recanting my words in this piece now, but I want to point out another aspect, a justification if not an absolution.

Why would I want to defend bonuses and other excesses when another wave of public hatred is washing over the global corporations, thanks to the potentially unstoppable oil spill? Well, I guess I am a sucker for lost causes, much like Rhett Butler, như cách định lượng của chúng ta về cuộc sống yên tĩnh với những món tiền thưởng điên rồ giờ đã tan thành mây khói,,en,Không giống như Mr,,en,Quản gia,,en,Tôi phải đấu tranh và gỡ bỏ các lập luận của riêng tôi đã được trình bày ở đây trước đây,,en,Một trong những lập luận mà tôi muốn chọc thủng lỗ hổng đó là góc độ đền bù công bằng,,en,Trong vòng kết nối của chúng tôi, người ta lập luận rằng khoản tiền lương béo bở chỉ là sự đền bù thỏa đáng cho những giờ làm việc vất vả mà những người trong công việc của chúng tôi đã bỏ ra,,en,Tôi đã dập tắt nó,,en,bằng cách chỉ ra những nghề vô ơn khác, nơi mọi người làm việc chăm chỉ hơn và không có phần thưởng để viết về nhà,,en,Làm việc chăm chỉ không có mối tương quan với những gì một người được hưởng,,en,Lập luận thứ hai mà tôi chế giễu là sự phổ biến ở khắp mọi nơi,,en,Vào đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng tài chính,,en,thật dễ dàng để cười nhạo cuộc tranh luận về tài năng,,en. Unlike Mr. Butler, however, I have to battle and debunk my own arguments presented here previously.

One of the arguments that I wanted to poke holes in was the fair compensation angle. It was argued in our circles that the fat paycheck was merely an adequate compensation for the long hours of hard work that people in our line of work put in. I quashed it, I think, by pointing out other thankless professions where people work harder and longer with no rewards to write home about. Hard work has no correlation with what one is entitled to. The second argument that I made fun of was the ubiquitous “talent” angle. At the height of the financial crisis, it was easy to laugh off the talent argument. Besides, có rất ít nhu cầu về tài năng và rất nhiều nguồn cung,,en,để nguyên tắc cơ bản của kinh tế học có thể áp dụng,,en,như câu chuyện trang bìa của chúng tôi hiển thị trong số này,,en,Trong tất cả các đối số cho các gói bồi thường lớn,,en,thuyết phục nhất là chia sẻ lợi nhuận,,en,Khi những tài năng hàng đầu chấp nhận rủi ro lớn và tạo ra lợi nhuận,,en,họ cần được chia công bằng trong chiến lợi phẩm,,en,đâu là động lực để tạo ra nhiều lợi nhuận hơn nữa,,en,Lập luận này mất đi một chút lợi nhuận khi lợi nhuận âm,,en,mà tôi thực sự có nghĩa là thua lỗ,,en,cần được trợ cấp,,en,Toàn bộ câu chuyện này nhắc nhở tôi về điều gì đó mà Scott Adams đã từng nói về những người chấp nhận rủi ro,,en,Anh ấy nói rằng những người chấp nhận rủi ro,,en,thường xuyên thất bại,,en,Những kẻ ngốc cũng vậy,,en,thật khó để phân biệt chúng,,en,Những kẻ ngốc có nên gặt hái những phần thưởng đẹp đẽ không,,en,Đó là câu hỏi,,en, so that the basic principle of economics could apply, as our cover story shows in this issue.

Of all the arguments for large compensation packages, the most convincing one was the profit-sharing one. When the top talents take huge risks and generate profit, they need to be given a fair share of the loot. Otherwise, where is the incentive to generate even more profits? This argument lost a bit of its bite when the negative profits (by which I indeed mean losses) needed to be subsidized. This whole saga reminded me of something that Scott Adams once said of risk takers. He said that risk takers, by definition, often fail. So do morons. In practice, it is hard to tell them apart. Should the morons reap handsome rewards? That is the question.

Đã nói tất cả điều này trong các bài viết trước của tôi,,en,bây giờ là lúc để tìm ra một số lý lẽ để bào chữa,,en,Tôi đã bỏ qua một lập luận quan trọng trong các cột trước của mình vì nó không hỗ trợ luận điểm chung của tôi,,en,rằng tiền thưởng hào phóng không phải là tất cả những gì chính đáng,,en,Bây giờ tôi đã trung thành với chính nghĩa đã mất,,en,cho phép tôi trình bày nó một cách mạnh mẽ nhất có thể,,en,Để xem các gói bồi thường và phần thưởng hiệu suất theo một cách khác,,en,đầu tiên chúng ta xem xét bất kỳ công ty truyền thống nào,,en,Hãy xem xét một nhà sản xuất phần cứng,,en,Giả sử cửa hàng phần cứng này của chúng tôi hoạt động rất tốt trong một năm,,en,Nó làm gì với lợi nhuận,,en,các cổ đông ăn miếng trả miếng lành mạnh về mặt cổ tức,,en,Nhân viên nhận được tiền thưởng xứng đáng,,en, now it is time to find some arguments in our defense. I left out one important argument in my previous columns because it did not support my general thesis — that the generous bonuses were not all that justifiable. Now that I have switched allegiance to the lost cause, allow me to present it as forcefully as I can. In order to see compensation packages and performance bonuses in a different light, we first look at any traditional brick-and-mortar company. Let’s consider a hardware manufacturer, for instance. Suppose this hardware shop of ours does extremely well one year. What does it do with the profit? Sure, the shareholders take a healthy bite out of it in terms of dividends. The employees get decent bonuses, hopefully. Nhưng chúng tôi phải làm gì để đảm bảo lợi nhuận liên tục,,en,Có lẽ chúng ta có thể coi tiền thưởng của nhân viên như một khoản đầu tư vào lợi nhuận trong tương lai,,en,Nhưng đầu tư thực sự trong trường hợp này là vật chất và hữu hình hơn nhiều,,en,Chúng tôi có thể đầu tư vào máy móc và công nghệ sản xuất phần cứng để cải thiện năng suất trong nhiều năm tới,,en,Chúng tôi thậm chí có thể đầu tư vào nghiên cứu và phát triển,,en,nếu chúng ta đăng ký vào một chân trời thời gian dài hơn,,en,Nhìn dọc theo những dòng này,,en,chúng ta có thể tự hỏi mình khoản đầu tư tương ứng cho một tổ chức tài chính là gì,,en,Chính xác là chúng ta tái đầu tư như thế nào để có thể gặt hái lợi ích trong tương lai,,en,Chúng ta có thể nghĩ về những tòa nhà tốt hơn,,en,công nghệ máy tính và phần mềm, v.v.,,en,Nhưng với quy mô lợi nhuận liên quan,,en,và chi phí và lợi ích của những cải tiến gia tăng này,,en?

We could perhaps see employee bonuses as an investment in future profitability. But the real investment in this case is much more physical and tangible than that. We could invest in hardware manufacturing machinery and technology improving the productivity for years to come. We could even invest in research and development, if we subscribe to a longer temporal horizon.

Looking along these lines, we might ask ourselves what the corresponding investment would be for a financial institution. How exactly do we reinvest so that we can reap benefits in the future?

We can think of better buildings, computer and software technologies etc. But given the scale of the profits involved, and the cost and benefit of these incremental improvements, những khoản đầu tư này không đo lường được,,en,Bằng cách nào đó,,en,tác động của những khoản đầu tư nhỏ này không ấn tượng bằng hoạt động của một tổ chức tài chính so với một công ty truyền thống,,en,Lý do đằng sau hiện tượng này là,,en,phần cứng,,en,Chúng ta đang đối phó với,,en,trong trường hợp của một tổ chức tài chính,,en,thực sự là nguồn nhân lực,,en,Mọi người,,en,bạn và tôi,,en,Vì vậy, lựa chọn tái đầu tư hợp lý duy nhất là ở những người,,en,Vì vậy, chúng ta đến với câu hỏi tiếp theo,,en,làm thế nào để chúng tôi đầu tư vào con người,,en,Chúng tôi có thể sử dụng bất kỳ số lượng văn tự ngữ nào,,en,nhưng vào cuối ngày,,en,nó là điểm mấu chốt,,en,Chúng tôi đầu tư vào mọi người bằng cách thưởng cho họ,,en,Bằng tiền,,en,Đàm phán tiền bạc,,en,Chúng ta có thể cải thiện nó bằng cách nói rằng chúng ta đang thực hiện xứng đáng,,en,chia sẻ lợi nhuận,,en,giữ chân nhân tài, v.v.,,en,Nhưng cuối cùng,,en,tất cả đều tổng hợp để đảm bảo năng suất trong tương lai,,en. Somehow, the impact of these tiny investments is not as impressive in the performance of a financial institution compared to a brick-and-mortar company. The reason behind this phenomenon is that the “hardware” we are dealing with (in the case of a financial institution) is really human resources — people — you and me. So the only sensible reinvestment option is in people.

So we come to the next question — how do we invest in people? We could use any number of euphemistic epithets, but at the end of the day, it is the bottom line that counts. We invest in people by rewarding them. Monetarily. Money talks. We can dress it up by saying that we are rewarding performance, sharing profits, retaining talents etc. But ultimately, it all boils down to ensuring future productivity, giống như cửa hàng phần cứng của chúng tôi mua một thiết bị mới lạ mắt,,en,Bây giờ câu hỏi cuối cùng phải được hỏi,,en,Ai đang đầu tư,,en,Ai được lợi khi năng suất,,en,cho dù hiện tại hay tương lai,,en,đi lên,,en,Câu trả lời thoạt nghe có vẻ quá rõ ràng,,en,rõ ràng đó là các cổ đông,,en,chủ sở hữu của tổ chức tài chính, những người sẽ được hưởng lợi,,en,Nhưng không có gì là đen và trắng trong thế giới âm u của tài chính toàn cầu,,en,Các cổ đông không chỉ đơn thuần là một nhóm người cầm một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu của họ,,en,Có các nhà đầu tư tổ chức,,en,những người chủ yếu làm việc cho các tổ chức tài chính khác,,en,Họ là những người chuyển những khoản tiền lớn từ quỹ hưu trí và tiền gửi ngân hàng và những,,en,nó là trứng của một người đàn ông bình thường,,en,có liên kết rõ ràng với cổ phiếu hay không,,en.

Now the last question has to be asked. Who is doing the investing? Who benefits when the productivity (whether current or future) goes up? The answer may seem too obvious at first glance — it is clearly the shareholders, the owners of the financial institution who will benefit. But nothing is black and white in the murky world of global finance. The shareholders are not merely a bunch of people holding a piece of paper attesting their ownership. There are institutional investors, who mostly work for other financial institutions. They are people who move large pots of money from pension funds and bank deposits and such. In other words, it is the common man’s nest egg, whether or not explicitly linked to equities, mua và bán cổ phiếu của các công ty đại chúng lớn,,en,Và chính những người bình thường được hưởng lợi từ những cải tiến năng suất mang lại từ các khoản đầu tư như mua công nghệ hoặc trả thưởng,,en,đó là lý thuyết,,en,Quyền sở hữu phân tán này,,en,dấu ấn của chủ nghĩa tư bản,,en,đặt ra một số câu hỏi thú vị,,en,Khi một công ty dầu lớn khoan một lỗ không thể ngăn cản dưới đáy biển,,en,chúng tôi thấy thật dễ dàng để chỉ đạo điều hành của mình,,en,nhìn những chiếc máy bay phản lực lộng lẫy của họ và những thứ xa xỉ vô lương tâm khác mà họ tự cho phép,,en,Chẳng phải chúng ta dễ dàng quên thực tế rằng tất cả chúng ta đều sở hữu một phần của công ty,,en,Khi chính phủ được bầu của một quốc gia dân chủ tuyên chiến với một quốc gia khác và giết chết một triệu người,,en,nói theo giả thuyết,,en,có nên giới hạn công trình cho các tổng thống và tướng lĩnh,,en. And it is the common man who benefits from the productivity improvements brought about by investments such as technology purchases or bonus payouts. At least, that is the theory.

This distributed ownership, the hallmark of capitalism, raises some interesting questions, I think. When a large oil company drills an unstoppable hole in the seabed, we find it easy to direct our ire at its executives, looking at their swanky jets and other unconscionable luxuries they allow themselves. Aren’t we conveniently forgetting the fact that all of us own a piece of the company? When the elected government of a democratic nation declares war on another country and kills a million people (speaking hypothetically, of course), should the culpa be confined to the presidents and generals, hoặc nó có nên thấm sâu vào quần chúng, những người trực tiếp hoặc gián tiếp ủy thác và ủy thác quyền lực tập thể của họ,,en,Nhiều vấn đề,,en,khi một ngân hàng quyên góp tiền thưởng lớn,,en,đó không phải là sự phản ánh những gì tất cả chúng ta yêu cầu để đổi lại những khoản đầu tư nhỏ của mình,,en,Được xem trong ánh sáng này,,en,có sai không khi những người đóng thuế cuối cùng đã phải chọn tab khi mọi thứ đi xuống phía nam,,en,I nghỉ ngơi trường hợp của tôi,,en,Dù raison-d’etre của nó có thể là gì,,en,cần có nhiều hơn nữa,,en,và lòng tham không gì sánh được,,en,Và nghịch lý là,,en,nếu bạn muốn cố gắng dập tắt một chút lòng tham của mình,,en,cách tốt nhất để làm điều đó là xua đuổi lòng tham ở người khác,,en,Đây là lý do tại sao lừa đảo email,,en,chủ ngân hàng Nigeria yêu cầu bạn giúp đỡ trong việc di chuyển,,en,hàng triệu tài sản thừa kế vô thừa nhận,,en,hoặc xổ số Tây Ban Nha mong muốn mang đến cho bạn,,en,triệu euro,,en?

More to the point, when a bank doles out huge bonuses, isn’t it a reflection of what all of us demand in return for our little investments? Viewed in this light, is it wrong that the taxpayers ultimately had to pick up the tab when everything went south? I rest my case.

Slippery Slopes

But, this dictum of denying bonus to the whole firm during bad times doesn’t work quite right either, for a variety of interesting reasons. First, let’s look at the case of the AIG EVP. AIG is a big firm, with business units that operate independently of each other, almost like distinct financial institutions. If I argued that AIG guys should get no bonus because the firm performed abysmally, one could point out that the financial markets as a whole did badly as well. Does it mean that no staff in any of the banks should make any bonus even if their particular bank did okay? And why stop there? The whole economy is doing badly. So, should we even out all performance incentives? Once we start going down that road, we end up on a slippery slope toward socialism. And we all know that that idea didn’t pan out so well.

Another point about the current bonus scheme is that it already conceals in it the same time segmentation that I ridiculed in my earlier post. True, the time segmentation is by the year, rather than by the month. If a trader or an executive does well in one year, he reaps the rewards as huge bonus. If he messes up the next year, sure, he doesn’t get any bonus, but he still has his basic salary till the time he is let go. It is like a free call option implied in all high-flying banking jobs.

Such free call options exist in all our time-segmented views of life. If you are a fraudulent, Ponzi-scheme billionaire, all you have to do is to escape detection till you die. The bane of capitalism is that fraud is a sin only when discovered, and until then, you enjoy a rich life. This time element paves the way for another slippery slope towards fraud and corruption. Again, it is something like a call option with unlimited upside and a downside that is somehow floored, both in duration and intensity.

There must be a happy equilibrium between these two slippery slopesone toward dysfunctional socialism, and the other toward cannibalistic corruption. It looks to me like the whole financial system was precariously perched on a meta-stable equilibrium between these two. It just slipped on to one of the slopes last year, and we are all trying to rope it back on to the perching point. In my romantic fancy, I imagine a happier and more stable equilibrium existed thirty or forty years ago. Was it in the opposing economic ideals of the cold war? Or was it in the welfare state concepts of Europe, where governments firmly controlled the commanding heights of their economies? If so, can we expect China (or India, or Latin America) to bring about a much needed counterweight?

Sections

Profit Sharing

Among all the arguments for hefty bonuses, the most convincing is the one on profit generation and sharing. Profit for the customers and stakeholders, if generated by a particular executive, should be shared with him. What is wrong with that?

The last argument for bonus incentives we will look at is this one in terms of profit (and therefore shareholder value) generation. Well, shareholder value in the current financial turmoil has taken such a beating that no sane bank executive would present it as an argument. What is left then is a rather narrow definition of profit. Here it gets tricky. The profits for most financial institutes were abysmal. The argument from the AIG executive is that he and his team had nothing to do with the loss making activities, and they should receive the promised bonus. They distance themselves from the debacle and carve out their tiny niche that didn’t contribute to it. Such segmentation, although it sounds like a logical stance, is not quite right. To see its fallacy, let’s try a time segmentation. Let’s say a trader did extremely well for a few months making huge profits, and messed up during the rest of the year ending up with an overall loss. Now, suppose he argues, “Well, I did well for January, March and August. Give me my 300% for those months.Nobody is going to buy that argument. I think what applies to time should also apply to space (sorry, business units or asset classes, I mean). If the firm performs poorly, perhaps all bonuses should disappear.

As we will see in the last post of the series, this argument for and against hefty incentives is a tricky one with some surprising implications.

Sections

Talent Retention

Even after we discount hard work and inherent intelligence as the basis of generous compensation packages, we are not quite done yet.

The next argument in favour of hefty bonuses presents incentives as a means of retaining the afore-mentioned talent. Looking at the state of affairs of the financial markets, the general public may understandably quip, “What talent?” and wonder why anybody would want to retain it. That implied criticism notwithstanding, talent retention is a good argument.

As a friend of mine illustrated it with an example, suppose you have a great restaurant thanks mainly to a superlative chef. Everything is going honky dory. Then, out of the blue, an idiot cook of yours burns down the whole establishment. You, of course, sack the cook’s rear end, but would perhaps like to retain the chef on your payroll so that you have a chance of making it big again once the dust settles. True, you don’t have a restaurant to run, but you don’t want your competitor to get his hands on your ace chef. Good argument. My friend further conceded that once you took public funding, the equation changed. You probably no longer had any say over payables, because the money was not yours.

I think the equation changes for another reason as well. When all the restaurants in town are pretty much burned down, where is your precious chef going to go? Perhaps it doesn’t take huge bonuses to retain him now.

Sections

Talent and Intelligence

In the last post, I argued that how hard we work has nothing much to do with how much reward we should reap. After all, there are taxi drivers who work longer and harder, and even more unfortunate souls in the slums of India and other poor countries.

But, I am threading on real thin ice when I compare, however obliquely, senior executives to cabbies and slum dogs. They are (the executives, that is) clearly a lot more talented, which brings me to the famous talent argument for bonuses. What is this talent thing? Is it intelligence and articulation? I once met a taxi driver in Bangalore who was fluent in more than a dozen languages as disparate as English and Arabic. I discovered his hidden talent by accident when he cracked up at something my father said to mea private joke in our vernacular, which I have seldom found a non-native speaker attempt. I couldn’t help thinking thengiven another place and another time, this cabbie would have been a professor in linguistics or something. Talent may be a necessary condition for success (and bonus), but it certainly is not a sufficient one. Even among slum dogs, we might find ample talent, if the Oscar-winning movie is anything to go by. Although, the protagonist in the movie does make his million dollar bonus, but it was only fiction.

In real life, however, lucky accidents of circumstances play a more critical role than talent in putting us on the right side of the income divide. To me, it seems silly to claim a right to the rewards based on any perception of talent or intelligence. Heck, intelligence itself, however we define it, is nothing but a happy genetic accident.

Sections

Hard Work

One argument for big bonuses is that the executives work hard for it and earn it fair and square. It is true that some of these executives spend enormous amount of time (up to 10 to 14 hours a day, according the AIG executive under the spotlight here). But, do long hours and hard work automatically make us “those who deserve the best in life,” as Tracy Chapman puts it?

I have met taxi drivers in Singapore who ply the streets hour after owl-shift hour before they can break even. Apparently the rentals the cabbies have to pay are quite high, and they end up working consistently longer than most executives. Farther beyond our moral horizon, human slum dogs forage garbage dumps for scraps they can eat or sell. Back-breaking labour, I imagine. Long hours, terrible working conditions, and hard-hard work — but no bonus.

It looks to me as though hard work has very little correlation with what one is entitled to. We have to look elsewhere to find justifications to what we consider our due.

Sections

Bonus Plans of Mice and Men

Our best-laid plans often go awry. We see it all the time at a personal level — accidents (both good and bad), deaths (both of loved ones and rich uncles), births, and lotteries all conspire to reshuffle our priorities and render our plans null and void. In fact, there is nothing like a solid misfortune to get us to put things in perspective. This opportunity may be the proverbial silver lining we are constantly advised to see. What is true at a personal level holds true also at a larger scale. The industry-wide financial meltdown has imparted a philosophical clarity to our profession — a clarity that we might have been too busy to notice, but for the dire straits we are in right now.

This philosophical clarity inspires analyses (and columns, of course) that are at times self-serving and at times soul-searching. We now worry about the moral rectitude behind the insane bonus expectations of yesteryears, for instance. The case in point is Jake DeSantis, the AIG executive vice president who resigned rather publicly on the New York Times, and donated his relatively modest bonus of a million dollars to charity. The reasons behind the resignation are interesting, and fodder to this series of posts.

Before I go any further, let me state it outright. I am going to try to shred his arguments the best I can. I am sure I would have sung a totally different tune if they had given me a million dollar bonus. Or if anybody had the temerity to suggest that I part with my own bonus, paltry as it may seem in comparison. I will keep that possibility beyond the scope of this column, ignoring the moral inconsistency others might maliciously perceive therein. I will talk only about other people’s bonuses. After all, we are best in dealing with other people’s money. And it is always easier to risk and sacrifice something that doesn’t belong to us.

Sections

House of Cards

We are in dire straits — no doubt about it. Our banks and financial edifices are collapsing. Those left standing also look shaky. Financial industry as a whole is battling to survive. And, as its front line warriors, we will bear the brunt of the bloodbath sure to ensue any minute now.

Ominous as it looks now, this dark hour will pass, as all the ones before it. How can we avoid such dark crises in the future? We can start by examining the root causes, the structural and systemic reasons, behind the current debacle. What are they? In my series of posts this month, I went through what I thought were the lessons to learn from the financial crisis. Đây là những gì tôi nghĩ sẽ xảy ra,,en,Khái niệm quản lý rủi ro chắc chắn sẽ thay đổi trong những năm tới,,en,Các nhà quản lý rủi ro sẽ phải được đền bù đủ để tài năng hàng đầu không phải lúc nào cũng trôi dạt từ đó vào vai trò chấp nhận rủi ro,,en,Mô hình rủi ro tín dụng sẽ được xem xét,,en,Là giới hạn tín dụng và xếp hạng các công cụ phù hợp,,en,Sẽ tắt các công cụ Bảng cân đối kế toán ra khỏi bảng cân đối kế toán,,en,Làm thế nào chúng ta sẽ chiếm được đòn bẩy,,en,Khung pháp lý sẽ thay đổi,,en,Họ sẽ trở nên xâm phạm hơn,,en,nhưng hy vọng cũng minh bạch và trung thực hơn,,en,Chế độ bồi thường quản lý cấp trên có thể thay đổi,,en,nhưng có lẽ không nhiều,,en,Mặc dù các kỹ thuật viên ở phía dưới nghĩ gì,,en,những người đạt đến đỉnh cao là thông minh,,en,Họ sẽ nghĩ ra một số cách sáng tạo để giữ đặc quyền của họ,,en,sẽ luôn có một cái gì đó để mong đợi,,en.

The notion of risk management is sure to change in the coming years. Risk managers will have to be compensated enough so that top talent doesn’t always drift away from it into risk taking roles. Credit risk paradigms will be reviewed. Are credit limits and ratings the right tools? Will Off Balance Sheet instruments stay off the balance sheet? How will we account for leveraging?

Regulatory frameworks will change. They will become more intrusive, but hopefully more transparent and honest as well.

Upper management compensation schemes may change, but probably not much. Despite what the techies at the bottom think, those who reach the top are smart. They will think of some innovative ways of keeping their perks. Don’t worry; there will always be something to look forward to, khi bạn leo lên thang công ty,,en,Nietzsche có thể đúng,,en,những gì không giết chết chúng ta,,en,cuối cùng có thể làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn,,en,Hy vọng rằng cuộc khủng hoảng tài chính chưa từng có này không giết chết chúng ta,,en,hãy để cố gắng học hỏi càng nhiều từ nó càng tốt,,en,Tham vọng vs,,en,Tham lam,,en,Là sự tham lam của công ty để đổ lỗi cho sự thất bại tài chính chúng ta đang ở,,en,Đây là một đoạn trích từ cột tiếp theo của tôi xuất hiện trên Tạp chí Wilmott,,en,Rủi ro kinh doanh,,en,Thêm về các lý do hệ thống đằng sau cuộc khủng hoảng tài chính,,en,Đây là một đoạn trích từ cột tiếp theo của tôi xuất hiện trên Tạp chí Wilmott,,en,Bảo vệ rủi ro phòng ngừa rủi ro,,en,Bao giờ tự hỏi tại sao những vé máy bay nhanh chóng để leo lên,,en,nhưng hạ cánh chậm,,en,Một từ,,en,bảo hiểm rủi ro,,en,Tín dụng đến hạn,,en,Các mô hình được sử dụng để quản lý rủi ro tín dụng và thị trường tỏ ra không thỏa đáng trong cuộc khủng hoảng tín dụng và cuộc khủng hoảng tiếp theo,,en,Thủ phạm số lượng,,ca.

Nietzsche may be right, what doesn’t kill us, may eventually make us stronger. Hoping that this unprecedented financial crisis doesn’t kill us, let’s try to learn as much from it as possible.

Sections

Free Market Hypocrisy

Markets are not free, despite what the text books tell us. In mathematics, we verify the validity of equations by considering asymptotic or limiting cases. Let’s try the same trick on the statement about the markets being free.

If commodity markets were free, we would have no tariff restrictions, trợ cấp nông nghiệp và các cơ chế lệch thị trường khác đang diễn ra,,en,Chết tiệt,,en,cocaine và nữ anh hùng sẽ được cung cấp miễn phí,,en,Có những người mua và người bán sẵn sàng cho những loại thuốc đó,,en,Thật,,en,trùm ma túy sẽ là những công dân đáng kính thuộc các câu lạc bộ đồng quê thay vì các băng đảng dùng súng,,en,Nếu thị trường lao động là miễn phí,,en,không ai cần visa để đi và làm việc ở bất cứ đâu trên thế giới,,en,trả bằng nhau cho công việc như nhau,,en,sẽ là một lý tưởng thực sự trên toàn cầu,,en,và không ai than vãn về việc làm được xuất khẩu sang các nước thế giới thứ ba,,en,Thị trường vốn,,en,vào cuối nhận được tất cả các biến động của thị trường muộn,,en,được quy định chặt chẽ với an toàn vốn và các yêu cầu khác của Basel II,,en,Thị trường phái sinh,,en,cổ của chúng tôi của rừng,,en,là một con thú kỳ lạ,,en. Heck, cocaine and heroine would be freely available. After all, there are willing buyers and sellers for those drugs. Indeed, drug lords would be respectable citizens belonging in country clubs rather than gun-totting cartels.

If labor markets were free, nobody would need a visa to go and work anywhere in the world. And, “equal pay for equal work” would be a true ideal across the globe, and nobody would whine about jobs being exported to third world countries.

Capital markets, at the receiving end of all the market turmoil of late, are highly regulated with capital adequacy and other Basel II requirements.

Derivatives markets, our neck of the woods, are a strange beast. Nó bước vào và ra khỏi thị trường vốn một cách thuận tiện và làm rối tung mọi thứ để họ sẽ cần chúng tôi giải thích cho họ,,en,Chúng tôi sẽ lấy lại cho nó trong các cột trong tương lai,,en,Vì vậy, những gì chính xác là miễn phí về nền kinh tế thị trường tự do,,en,Nó là miễn phí,,en,miễn là bạn kinh doanh các mặt hàng và sản phẩm được ủy quyền,,en,hoạt động trong phạm vi địa lý quy định,,en,dành nhiều vốn theo chỉ dẫn,,en,và không sử dụng những người bạn không được phép,,en,Bằng cách xác định lại sáng tạo các thuật ngữ như,,en,miễn phí,,en,chúng ta có thể gọi ngay cả một nhà tù an ninh cao,,en,Don mệnh làm cho tôi sai,,en,Tôi sẽ ủng hộ làm cho tất cả các thị trường hoàn toàn miễn phí,,en,mở cửa xả lũ cho tài năng Ấn Độ và Trung Quốc ghê gớm chỉ có thể ảnh hưởng xấu đến mức lương của tôi,,en. We will get back to it in future columns.

So what exactly is free about the free market economy? It is free — as long as you deal in authorized commodities and products, operate within prescribed geographies, set aside as much capital as directed, and do not employ those you are not supposed to. By such creative redefinitions of terms like “free,” we can call even a high security prison free!

Don’t get me wrong. I wouldn’t advocate making all markets totally free. After all, opening the flood gates to the formidable Indian and Chinese talent can only adversely affect my salary levels. Tôi cũng không gợi ý rằng chúng tôi bãi bỏ mọi thứ và hy vọng điều tốt nhất,,en,Cách xa nó,,en,Tất cả những gì tôi đang nói là chúng ta cần trung thực về những gì chúng ta muốn nói,,en,trong thị trường tự do,,en,và hiểu và thực hiện ý nghĩa của nó một cách minh bạch,,en,Tôi không biết nếu nó sẽ giúp tránh một cuộc khủng hoảng tài chính trong tương lai,,en,nhưng nó chắc chắn có thể làm tổn thương,,en,Người ta đã nói nhiều về tội lỗi của những người thuê nhà trong việc họ không có khả năng mô hình hóa và phái sinh tín dụng giá,,en,đặc biệt là Nghĩa vụ nợ được thế chấp,,en,CDO,,en,và Chứng khoán bảo đảm thế chấp,,en,MBS,,en,theo ý kiến ​​của tôi,,en,nó không phải là một thất bại số lượng,,en,nếu bạn có dữ liệu thị trường,,en,đặc biệt là tương quan mặc định,,en,các công cụ phái sinh tín dụng không quá khó định giá,,en,Thất bại thực sự là hiểu được bao nhiêu rủi ro tín dụng và thị trường liên quan đến nhau,,en. Far from it. All I am saying is that we need to be honest about what we mean by “free” in free markets, and understand and implement its meaning in a transparent way. I don’t know if it will help avoid a future financial meltdown, but it certainly can’t hurt.

Sections