Category Archives: Email Debates

Debates over email or in my own forum

The Unreal Universe — Discussion with Gibran

Hi again,You raise a lot of interesting questions. Let me try to answer them one by one.

You’re saying that our observations of an object moving away from us would look identical in either an SR or Galilean context, and therefore this is not a good test for SR.

What I’m saying is slightly different. The coordinate transformation in SR is derived considering only receding objects and sensing it using radar-like round trip light travel time. It is then assumed that the transformation laws thus derived apply to all objects. Because the round trip light travel is used, the transformation works for approaching objects as well, but not for things moving in other directions. But SR assumes that the transformation is a property of space and time and asserts that it applies to all moving (inertial) frames of reference regardless of direction.

We have to go a little deeper and ask ourselves what that statement means, what it means to talk about the properties of space. We cannot think of a space independent of our perception. Physicists are typically not happy with this starting point of mine. They think of space as something that exists independent of our sensing it. And they insist that SR applies to this independently existing space. I beg to differ. I consider space as a cognitive construct based on our perceptual inputs. There is an underlying reality that is the cause of our perception of space. It may be nothing like space, but let’s assume, for the sake of argument, that the underlying reality is like Galilean space-time. How would be perceive it, given that we perceive it using light (one-way travel of light, not two-way as SR assumes)? It turns out that our perceptual space would have time dilation and length contraction and all other effect predicted by SR. So my thesis is that the underlying reality obeys Galilean space-time and our perceptual space obeys something like SR. (It is possible that if I assume that our perception uses two-way light travel, I may get SR-like transformation. I haven’t done it because it seems obvious to me that we perceive a star, for instance, by sensing the light from it rather than flashing a light at it.)

This thesis doesn’t sit well with physicists, and indeed with most people. They mistakeperceptual effects to be something like optical illusions. My point is more like space itself is an illusion. If you look at the night sky, you know that the stars you see are not “real” in the sense that they are not there when you are looking at them. This is simply because the information carrier, namely light, has a finite speed. If the star under observation is in motion, our perception of its motion is distorted for the same reason. SR is an attempt to formalize our perception of motion. Since motion and speed are concepts that mix space and time, SR has to operate onspace-time continuum. Since SR is based on perceptual effects, it requires an observer and describes motion as he perceives it.

But are you actually saying that not a single experiment has been done with objects moving in any other direction than farther away? And what about experiments on time dilation where astronauts go into space and return with clocks showing less elapsed time than ones that stayed on the ground? Doesn’t this support the ideas inherent in SR?

Experiments are always interpreted in the light of a theory. It is always a model based interpretation. I know that this is not a convincing argument for you, so let me give you an example. Scientists have observed superluminal motion in certain celestial objects. They measure the angular speed of the celestial object, and they have some estimate of its distance from us, so they can estimate the speed. If we didn’t have SR, there would be nothing remarkable about this observation of superluminality. Since we do have SR, one has to find anexplanation for this. The explanation is this: when an object approaches us at a shallow angle, it can appear to come in quite a bit faster than its real speed. Thus the “real” speed is subluminal while the “apparent” speed may be superluminal. This interpretation of the observation, in my view, breaks the philosophical grounding of SR that it is a description of the motion as it appears to the observer.

Now, there are other observations of where almost symmetric ejecta are seen on opposing jets in symmetric celestial objects. The angular speeds may indicate superluminality in both the jets if the distance of the object is sufficiently large. Since the jets are assumed to be back-to-back, if one jet is approaching us (thereby giving us the illusion of superluminality), the other jet has bet receding and can never appear superluminal, unless, of course, the underlying motion is superluminal. The interpretation of this observation is that the distance of the object is limited by thefactthat real motion cannot be superluminal. This is what I mean by experiments being open to theory or model based interpretations.

In the case of moving clocks being slower, it is never a pure SR experiment because you cannot find space without gravity. Besides, one clock has to be accelerated or decelerated and GR applies. Otherwise, the age-old twin paradox would apply.

I know there have been some experiments done to support Einstein’s theories, like the bending of light due to gravity, but are you saying that all of them can be consistently re-interpreted according to your theory? If this is so, it’s dam surprising! I mean, no offense to youyou’re obviously a very bright individual, and you know much more about this stuff than I do, but I’d have to question how something like this slipped right through physicistsfingers for 100 years.

These are gravity related questions and fall under GR. Mytheory doesn’t try to reinterpret GR or gravity at all. I put theory in inverted quotes because, to me, it is a rather obvious observation that there is a distinction between what we see and the underlying causes of our perception. The algebra involved is fairly simple by physics standards.

Supposing you’re right in that space and time are actually Galilean, and that the effects of SR are artifacts of our perception. How then are the results of the Michelson-Morley experiments explained? I’m sorry if you did explain it in your book, but it must have flown right over my head. Or are we leaving this as a mystery, an anomaly for future theorists to figure out?

I haven’t completely explained MMX, more or less leaving it as a mystery. I think the explanation hinges on how light is reflected off a moving mirror, which I pointed out in the book. Suppose the mirror is moving away from the light source at a speed of v in our frame of reference. Light strikes it at a speed of c-v. What is the speed of the reflected light? If the laws of reflection should hold (it’s not immediately obvious that they should), then the reflected light has to have a speed of c-v as well. This may explain why MMX gives null result. I haven’t worked out the whole thing though. I will, once I quit my day job and dedicate my life to full-time thinking. :-)

My idea is not a replacement theory for all of Einstein’s theories. It’s merely a reinterpretation of one part of SR. Since the rest of Einstein’s edifice is built on this coordinate transformation part, I’m sure there will be some reinterpretation of the rest of SR and GR also based on my idea. Again, this is a project for later. My reinterpretation is not an attempt to prove Einstein’s theories wrong; I merely want to point out that they apply to reality as we perceive it.

Overall, it was worth the $5 I payed. Thanks for the good read. Don’t take my questions as an assault on your proposalI’m honestly in the dark about these things and I absolutely crave light (he he). If you could kindly answer them in your spare time, I’d love to share more ideas with you. It’s good to find a fellow thinker to bounce cool ideas like this off of. I’ll PM you again once I’m fully done the book. Again, it was a very satisfying read.

Thanks! I’m glad that you like my ideas and my writing. I don’t mind criticism at all. Hope I have answered most of your questions. If not, or if you want to disagree with my answers, feel free to write back. Always a pleasure to chat about these things even if we don’t agree with each other.

– Best regards,
– Manoj

What is Real? Discussions with Ranga.

This post is a long email discussion I had with my friend Ranga. Chủ đề là tính không thực của thực tế của mọi thứ và làm thế nào khái niệm này có thể được áp dụng trong vật lý,,en,Trải qua cuộc tranh luận một lần nữa,,en,Tôi cảm thấy Ranga tự cho mình là người thông thạo các vấn đề triết học hơn tôi.,,en,tôi cũng làm như vậy,,en,Tôi coi anh ấy đọc tốt hơn tôi,,en,Nhưng tôi cảm thấy rằng giả định của anh ấy,,en,mà tôi không biết nhiều đến mức tôi nên nói về những thứ như vậy,,en,có thể đã thiên vị ý kiến ​​của anh ấy và làm anh ấy mù quáng trước một số điều thực sự mới,,en,Tôi đã phải nói,,en,Tôi nghĩ rằng có một vài điểm thú vị được đưa ra trong cuộc tranh luận có thể được quan tâm chung,,en,Tôi đã chỉnh sửa và định dạng cuộc tranh luận để dễ đọc,,en,Đúng là nhiều người sáng suốt đã suy ngẫm về những điều tôi nói trong blog này và trong cuốn sách của tôi,,en.

Going through the debate again, I feel that Ranga considers himself better-versed in the matters of philosophy than I am. I do too, I consider him better read than me. But I feel that his assumption (that I didn’t know so much that I should be talking about such things) may have biased his opinion and blinded him to some of the genuinely new things (in my opinion, of course) I had to say. Nonetheless, I think there are quite a few interesting points that came out during the debate that may be of general interest. I have edited and formatted the debate for readability.

It is true that many bright people have pondered over the things I talk about in this blog and in my book. Và họ đã trình bày rõ những suy nghĩ của họ trong các tác phẩm của họ,,en,có lẽ tốt hơn tôi có trong tôi,,en,Mặc dù luôn luôn là một ý kiến ​​hay nếu xem qua các bài viết hiện có để,,en,tẩy não tôi đi,,en,như một trong những người đánh giá của tôi đã đề xuất trong khi giới thiệu David Humes,,en,đọc nhiều như vậy tạo ra một rủi ro cố hữu,,en,Sẽ không tốn quá nhiều thời gian để đọc và hiểu các tác phẩm và chi phí cơ hội liên quan trong suy nghĩ,,en,đó cũng là thực tế là mọi thứ bạn đọc được đồng hóa trong bạn và ý kiến ​​của bạn bị ảnh hưởng bởi những nhà tư tưởng lỗi lạc này,,en,Mặc dù đó có thể là một điều tốt,,en,Tôi nhìn nó như thể nó thực sự có thể gây bất lợi cho suy nghĩ ban đầu,,en,Đưa đến cực điểm,,en, probably better than I have in mine. Although it is always a good idea to go through the existing writings to “clear my head” (as one of my reviewers suggested while recommending David Humes), such wide reading creates an inherent risk. It is not so much the time it will take to read and understand the writings and the associated opportunity cost in thinking; it is also the fact that everything you read gets assimilated in you and your opinions become influenced by these brilliant thinkers. While that may be a good thing, I look at it as though it may actually be detrimental to original thought. Taken to the extreme, sự đồng hóa mù quáng như vậy có thể dẫn đến việc ý kiến ​​của bạn chỉ trở thành sự khơi dậy những trường phái tư tưởng cổ điển này,,en,như Hermann Hesse ngụ ý trong,,en,sự khôn ngoan không thể được dạy,,en,Nó phải được tạo ra từ bên trong,,en,Các từ của Ranga có màu Xanh lục,,en,Màu xanh lam khi được trích dẫn lần thứ hai,,en,Của tôi có màu trắng,,en,Màu tím khi được trích dẫn lần thứ hai,,en,Thứ hai,,en,Tôi là,,en,đến các mức độ khác nhau,,en,quen thuộc với sự khác biệt của các nhà triết học và nhà khoa học về các thực tại hiện tượng và vật lý,,en,từ các tác phẩm của Upanishad,,en,đến Advaitas / Dvaitas,,en,đến Noumenon / Hiện tượng Schopenhauer,,en,và khối Vũ trụ của Thuyết Tương đối Đặc biệt,,en,và ngay cả những lý thuyết gần đây trong vật lý,,en,Kaluza và Klein,,en,Cái nhìn sâu sắc rằng những gì chúng ta nhận thấy không nhất thiết là những gì,,en,tồn tại theo nhiều cách khác nhau từ rất lâu,,en.

Besides, as Hermann Hesse implies in Siddhartha, wisdom cannot be taught. It has to be generated from within.

Ranga’s words are colored Green (or Blue when quoted for the second time).

Mine are in White (or Purple when quoted for the second time).

Mon, May 21, 2007 at 8:07 PM.

I’m, to different extents, familiar with the distinction philosophers and scientists make in terms of phenomenal and physical realities – from the works of Upanishads, to the Advaitas/Dvaitas, to the Noumenon/Phenomenon of Schopenhauer, and the block Universe of Special Relativity, and even the recent theories in physics (Kaluza and Klein). The insight that what we perceive is not necessarily what “is”, existed in a variety of ways from a long time. However, những hiểu biết sâu sắc như vậy không dễ dàng được chấp nhận và đưa vào tất cả các ngành khoa học,,en,Có rất nhiều tài liệu về vấn đề này trong khoa học thần kinh và khoa học xã hội,,en,thực sự là rất tốt khi bạn đã cố gắng đưa điều này vào vật lý,,en,bằng cách hồi tưởng lại cuộc thảo luận trước đây của chúng tôi về điều này,,en,bằng cách đọc qua phần giới thiệu của bạn về cuốn sách trên trang web và hiểu độ nghiêng của trang giấy của bạn,,en,không thể tìm thấy nó trong tạp chí,,en,nó đã được chấp nhận chưa,,en,Để gợi ý rằng có thể có chuyển động cực đại và giải thích các hiện tượng đã biết như GRB thông qua một câu hỏi,,en,trong nhận thức của chúng tôi,,en,ngay cả trong các công cụ vật lý,,en,dạn dĩ và cần được những người khác trong lĩnh vực chú ý cẩn thận,,en,Một người nên luôn đặt câu hỏi để vượt qua,,en,ranh giới,,en,trong trường hợp này tất nhiên là tốc độ ánh sáng,,en,nó khá không chính xác và hời hợt,,en. There is a enormous literature on this in neuroscience and social sciences. So, it is indeed very good that you have attempted to bring this in to physics – by recollecting our previous discussion on this, by reading through your introduction to the book in the website and understanding the tilt of your paper (could not find it in the journal – has it been accepted?). To suggest that there could be superluminal motion and to explain known phenomena such as GRBs through a quirk (?) in our perception (even in the physical instruments) is bold and needs careful attention by others in the field. One should always ask questions to cross “perceived” boundaries – in this case of course the speed of light.

However, it is quite inaccurate and superficial (in my opinion) nghĩ rằng có một số,,en,thực tế bên ngoài,,en,Chúng ta gặp phải,,en,Mặc dù điều quan trọng là phải biết rằng có nhiều thực tế cho những cá nhân khác nhau trong chúng ta,,en,và thậm chí các sinh vật khác nhau,,en,tùy thuộc vào giác quan và trí tuệ,,en,điều quan trọng không kém là hỏi thực tế rốt cuộc là gì khi không có nhận thức,,en,Nếu nó không thể được truy cập bằng bất kỳ phương tiện nào,,en,dù sao thì nó là gì,,en,Có một điều như vậy ở tất cả,,en,Là thực tế tuyệt đối trong chuyển động của các hành tinh,,en,các ngôi sao và thiên hà không có sinh vật trong đó,,en,Ai nhìn nhận chúng như vậy khi không có ai nhận thức,,en,Họ lấy hình thức nào,,en,Có hình thức không,,en,Trong việc áp dụng triết học,,en,mà tôi chỉ đọc những câu hỏi sâu hơn và táo bạo hơn,,en,khoa học,,en,mà tôi đã đọc như một nỗ lực nghiêm túc để trả lời những câu hỏi đó,,en,bạn không thể nửa vời trong các phương pháp của mình,,en “absolute” reality beyond the “reality” we encounter. While it is important to know that there are multiple realities for different individuals in us, and even different organisms, depending on senses and intellect, it is equally important to ask what reality is after all when there is no perception. If it cannot be accessed by any means, what is it anyway? Is there such a thing at all? Is Absolute Reality in the movement of planets, stars and galaxies without organisms in them? Who perceives them as such when there is nobody to perceive? What form do they take? Is there form? In applying philosophy (which I read just as deeper and bolder questions) to science (which I read as a serious attempt to answer those questions), you cannot be half-way in your methods, vẽ ra ranh giới tưởng tượng mà một số câu hỏi quá triết học hoặc quá thần học cho đến bây giờ,,en,Trong khi cuốn sách của bạn,,en,bản tóm tắt ít nhất,,en,dường như mang về nhà một điểm quan trọng,,en,ít nhất là cho những người chưa nghĩ theo hướng này,,en,rằng thực tế mà chúng ta nhận thức phụ thuộc vào phương tiện / chế độ,,en,ánh sáng trong một số trường hợp,,en,và nhạc cụ,,en,cơ quan cảm giác và não bộ,,en,chúng tôi sử dụng để nhận thức,,en,nó dường như để lại một ý tưởng hời hợt rằng có Thực tế tuyệt đối khi bạn loại bỏ những lỗi tri giác này,,en,Chúng có phải là lỗi tri giác không,,en,không phải là công cụ tri giác và bản thân tri giác là một phần của thực tế,,en,Đề xuất rằng có một thực tại nào đó khác ngoài tổng thể của tất cả những nhận thức của chúng ta là sai lầm về mặt triết học không kém gì việc đề xuất rằng những gì chúng ta nhận thức là thực tế duy nhất.,,en,Tất cả đều giống nhau,,en.

While your book (the summary at least) seems to bring home an important point (at least to those who have not thought in this direction) that the reality we perceive is dependent on the medium/mode (light in some cases) and the instrument (sense organ and brain) we use for perceiving, it seems to leave behind a superficial idea that there is Absolute Reality when you remove these perceptual errors. Are they perceptual errors – aren’t perceptual instruments and perceptions themselves part of reality itself? To suggest that there is some other reality beyond the sum of all our perceptions is philosophically equally erroneous as suggesting that what we perceive is the only reality.

All the same, câu hỏi về thực tế hoặc thiếu nó đã không được đưa vào khoa học vật lý tốt và tôi chúc bạn điều tốt nhất về vấn đề này,,en,Chúc mừng,,en.