Chuyên mục Lưu trữ: Sách

Đánh giá cuốn sách của các loại Unreal. Đây, Tôi thảo luận về cuốn sách tôi đã đọc, và chia sẻ những ấn tượng của mình với độc giả của tôi. Tôi đọc chủ yếu là phi tiểu thuyết hay kinh điển. Và khi tôi nói đọc sách, Tôi có nghĩa là lắng nghe họ trong audiobook (luôn luôn tóm tắt) hình thức. Audiobook có khả năng để làm cho đi lại hoặc tập thể dục tập luyện của bạn một cái gì đó bạn mong muốn, chứ không phải là sợ hãi. Khi xem xét, họ thể hiện một bất lợi mặc dù, rằng họ không thể được gọi. Vì vậy, trích dẫn từ họ trở thành diễn giải, tên bị viết sai chính tả và vv. Xin tha cho những thiếu sót như vậy…

Lưu ý rằng đây không phải là đánh giá thực. Hầu hết những cuốn sách rất nổi tiếng rằng họ có thực sự vượt ra ngoài đánh giá. Vì vậy, đánh giá Unreal của tôi đều giống như hiển thị và suy nghĩ của tôi, thường có chứa spoilers.

The Age of Máy móc linh của Ray Kurzweil

Nó không phải là dễ dàng để xem xét một cuốn sách phi hư cấu mà không đưa ra các ý chính của những gì cuốn sách là về. Nếu không có một bản tóm tắt, tất cả ai có thể làm là để gọi nó sâu sắc và tính ngữ khác như.

The Age of Máy móc linh thực sự là một cuốn sách sâu sắc. Đây là một nghiên cứu về tương lai của máy tính và thông minh tính toán. Nó buộc chúng ta phải suy nghĩ lại về những gì chúng tôi có nghĩa là bằng trí thông minh và ý thức, không chỉ đơn thuần ở một trình độ công nghệ, nhưng ở một mức độ triết học. Bạn làm gì khi máy tính của bạn cảm thấy buồn mà bạn đang tắt và tuyên bố, “Tôi không thể để bạn làm điều đó, Dave?”

Chúng ta có ý nghĩa gì bởi trí thông minh? Các thước đo truyền thống của máy thông minh là khá một chiều Turing nghiệm. Nó định nghĩa trí thông minh sử dụng phương tiện so sánh — một máy tính được coi là thông minh nếu nó có thể đánh lừa một người đánh giá con người tin rằng nó là con người. Nó là một bài kiểm tra một mặt vì một con người không bao giờ có thể vượt qua cho một máy tính trong thời gian dài. Tất cả những gì một người đánh giá cần phải làm là hỏi một câu hỏi như thế, “Những gì là tan(17.32^circ)?” Của tôi $4 Máy tính có thực tế không có thời gian để trả lời nó để tốt hơn so với một phần trong một độ chính xác triệu. Một con người siêu thông minh có thể mất một vài phút trước khi mạo hiểm một đoán đầu tiên.

Nhưng thử Turing không xác định trí thông minh như cơ số học. Intelligence gồm “cao hơn” khả năng nhận thức. Sau khi đánh bại quanh co một lúc, một đi đến kết luận rằng trí thông minh là sự hiện diện của ý thức. Và Test Turing cơ bản kiểm tra một máy tính để xem nếu nó có thể ý thức giả cũng đủ để đánh lừa một người đánh giá đào tạo. Nó sẽ có bạn tin rằng ý thức là gì khác hơn là trả lời một số câu hỏi thông minh thỏa đáng. Có đúng?

Một khi chúng tôi trình bày lại các bài kiểm tra (và xác định lại tình báo) cách này, Phân tích của chúng tôi có thể chia làm đôi vào một cuộc hành trình hướng nội hay hướng ngoại là một. chúng ta có thể tự hỏi mình những câu hỏi như — nếu tất cả mọi người là một máy tự động (ngoại trừ chúng tôi — bạn và tôi — tất nhiên) giả thành tình báo? Có phải chúng ta giả vờ (và ý chí tự do) cho mình là tốt? Chúng tôi sẽ nghĩ rằng có lẽ không, hoặc ai là “mình” rằng chúng ta đang giấu điều gì đó để? Các kết luận không thể tránh khỏi để cuộc hành trình hướng nội này là chúng ta có thể chắc chắn về sự hiện diện của ý thức chỉ vào chính mình.

Các phân tích bên ngoài của sự xuất hiện của trí thông minh (a la Turing nghiệm) mang về một loạt những câu hỏi thú vị, trong đó chiếm một phần quan trọng của cuốn sách (Tôi đang đề cập đến phiên bản rút gọn âm thanh), mặc dù hơi bị ám ảnh với tình dục ảo ở lần.

Một trong những ý nghĩ gợi câu hỏi khi máy cho rằng họ là những sinh là đây: Nó có thể là vụ giết người để “giết” một trong số họ? Trước khi bạn đề nghị tôi rằng (hay đúng hơn, Kurzweil) ngăn chặn hành động điên, xem xét việc này: Nếu máy tính là những gì một bản sao lưu kỹ thuật số của một người thực? Một bản sao lưu mà suy nghĩ và hành động như bản gốc? Vẫn không có? Điều gì nếu nó là chỉ sao lưu và người là đã chết? Sẽ không phải “giết người” máy đồng nghĩa với việc giết chết người?

Nếu bạn miễn cưỡng đồng ý cho câu hỏi cuối cùng, sau đó tất cả vỡ địa ngục mất. Những gì nếu có nhiều bản sao lưu giống hệt? Điều gì nếu bạn tạo bản sao lưu của riêng bạn? Sẽ xóa một bản sao lưu có khả năng kinh nghiệm tinh thần lên đến giết người?

Khi anh ấy nói chuyện về sự tiến triển của máy thông minh, Kurzweil thể hiện sự lạc quan vốn có của mình. Ông thừa nhận rằng khao khát tình báo cuối cùng cho gì, nhưng kiến ​​thức. Tôi không biết nếu tôi chấp nhận rằng. Để những gì kết thúc sau đó là kiến ​​thức? Tôi nghĩ rằng một trí thông minh cuối cùng sẽ mong muốn liên tục hoặc sự bất tử.

Kurzweil giả định rằng tất cả các công nghệ và trí thông minh sẽ có tất cả các nhu cầu vật chất của chúng tôi đã gặp nhau ở một số điểm. Nhìn vào những nỗ lực của chúng tôi cho đến nay, Tôi có nghi ngờ của tôi. Chúng tôi đã phát triển không có lợi cho đến nay không có một liên kết hoặc hai bane. Hãy suy nghĩ về năng lượng hạt nhân dường như không giới hạn và bạn cũng nhìn thấy những quả bom và các vấn đề quản lý chất thải phóng xạ. Hãy suy nghĩ về nhiên liệu hóa thạch và các tai họa của sự nóng lên toàn cầu cho thấy chính nó.

Tôi đoán tôi là một ông. Glass-là-Half-rỗng loại con trai. Với tôi, ngay cả những truy cập không giới hạn vào trí thông minh có thể là một điều nguy hiểm. Ghi như thế nào đọc internet thay đổi cách chúng ta học được những điều?

Siddhartha của Hermann Hesse

I don’t get symbolism. Rather, I do get it, but I’m always skeptical that I may be getting something the author never intended. I think and analyze too much instead of just lightening up and enjoying what’s right in front of me. When it comes to reading, I’m a bit like those tourists (Japanese ones, if I may allow myself to stereotype) who keep clicking away at their digital cameras often missing the beauty and serenity of whatever it is that they are recording for posterity.

Nhưng, unlike the tourist, I can read the book again and again. Although I click as much the second time around and ponder as hard, some things do get through.

When I read Siddhartha, I asked myself if the names like Kamala and Kamaswami were random choices or signified something. Sau khi tất cả, the first part “Kama” means something akin to worldliness or desire (greed or lust really, but not with so much negative connotation) in Sanskrit. Are Vasudeva and Givinda really gods as the name suggests?

Nhưng, I’m getting ahead of myself. Siddhartha is the life-story of a contemporary of Buddha — về 2500 years ago in India. Even as a young child, Siddhartha has urges to pursue a path that would eventually take him to salvation. As a Brahmin, he had already mastered the prayers and rituals. Leaving this path of piety (Bhaktiyoga), he joins a bunch of ascetics who see the way to salvation in austerity and penances (probably Hatayoga Rajayoga). But Siddhartha soon tires of this path. He learns almost everything the ascetics had to teach him and realizes that even the oldest and wisest of them is no closer to salvation than he himself is. He then meets with the Buddha, but doesn’t think that he could “learn” the wisdom of the illustrious one. His path then undergoes a metamorphosis and takes a worldly turn (which is perhaps a rendition of Grahasthashrama hoặc Karmayoga). He seeks to experience life through Kamala, the beautiful courtesan, and Kamaswamy the merchant. When at last he is fully immersed in the toxic excesses of the world, his drowning spirit calls out for liberation from it. He finally finds enlightenment and wisdom from the river that he had to cross back and forth in his journeys between the worlds of riches and wisdom.

For one who seeks symbolism, Siddhartha provides it aplenty.

  • Why is there a Vaishnava temple when Siddhartha decides to forgo the spiritual path for a world one? Is it a coincidence or is it an indication of the philosophical change from an Advaita line to a patently Dwaita line?
  • Is the name Siddhartha (same as that of the Buddha) a coincidence?
  • Does the bird in the cage represent a soul imprisoned in Samsara? Nếu vậy, is its death a sad ending or a happy liberation?
  • The River of life that has to be crossed — là nó Samsara itself? Nếu vậy, is the ferryman a god who will help you cross it and reach the ultimate salvation? Why is it that Siddhartha has to cross it to reach the world of Kamala and Kamaswamy, and cross it back to his eventual enlightenment? Kamala also crosses the river to his side before passing on.
  • The affection for and the disillusionment in the little Siddhartha is the last chain of bondage (Mohamaya) that follows Siddhartha across the river. It is only after breaking that chain that Siddhartha is finally able to experience Nirvana — enlightenment and liberation. Is there a small moral hiding there?

One thing I noticed while reading many of these great works is that I can readily identify myself with the protagonist. I fancy that I have the simple greatness of Larry Darrell, and fear that I secretly possess the abominable baseness of Charles Strickland. I feel the indignant torture of Philip Carey or Jay Gatsby. Và, chắc chắn, I experience the divine urges of Siddhartha. No matter how much of a stretch each of these comparisons may be. Admittedly, this self-identification may have its roots more in my vanity than any verisimilitude. Or is it the genius of these great writers who create characters so vivid and real that they talk directly to the naked primordial soul within us, stripped of our many layers of ego? In them, we see the distorted visions of our troubled souls, and in their words, we hear the echoes of our own unspoken impulses. Perhaps we are all the same deep within, part of the same shared consciousness.

One thing I re-learned from this book is that you cannot learn wisdom from someone else. (How is that for an oxymoron?) You can learn knowledge, information, dữ liệu — có. But wisdom — không. Wisdom is the assimilation of knowledge; it is the end product of your mind and soul working on whatever you find around you, be it the sensory data, cognitive constructs, knowledge and commonsense handed down from previous generations, or the concepts you create for yourself. It is so much a part of you that it is you yourself, which is why the word Buddha means Wisdom. The person Buddha and his wisdom are not two. How can you then communicate your wisdom? No wonder Siddhartha did not seek it from the Buddha.

Wisdom, according to Hermann Hesse, can come only from your own experiences, both sublime and prosaic.

Thiền và nghệ thuật bảo trì xe máy

Một khi, Tôi đã có một số nghi ngờ về sự tỉnh táo của tôi. Sau khi tất cả, nếu bạn thấy mình đặt câu hỏi về tính thực của thực tại, bạn phải tự hỏi — là nó thực tế đó là không thực tế, hay sự tỉnh táo của bạn?

Khi tôi chia sẻ mối quan tâm của tôi với bạn bè của triết học có khuynh hướng này của tôi, cô trấn an tôi, “Sanity là đánh giá quá cao.” Sau khi đọc Thiền và nghệ thuật bảo trì xe máy, Tôi nghĩ cô ấy đã đúng. Có lẽ cô đã không đi đủ xa — có thể điên rồ là cách đánh giá thấp.

Thiền và nghệ thuật bảo trì xe máy xác định điên rồ là quá trình đẩy mạnh Mythos bên ngoài; Mythos là tổng số kiến ​​thức kết hợp của chúng tôi truyền lại qua các thế hệ, các “commonsense” đứng trước lý. Nếu thực tế không phải là commonsense, những gì là? Và nghi ngờ về tính thực tế của thực tại, gần như theo định nghĩa, được bước ra khỏi giới hạn của Mythos. Vì vậy, nó phù hợp với; mối quan tâm của tôi đã thực sự có cơ sở.

Nhưng thích hợp là không có bảo lãnh của “đúng đắn” của một giả thuyết, như Thiền và nghệ thuật bảo trì xe máy dạy chúng ta. Có đủ thời gian, chúng tôi luôn luôn có thể đưa ra một giả thuyết phù hợp với quan sát của chúng tôi. Quá trình đưa ra giả thuyết từ những quan sát và kinh nghiệm cũng giống như cố gắng để đoán tính chất của một đối tượng từ cái bóng đó dự án. Và một chiếu là chính xác những gì thực tế của chúng tôi là — một dự của các hình thức không rõ và quá trình vào không gian cảm giác và nhận thức của chúng tôi, Mythos vào và logo của chúng tôi. Nhưng ở đây, I may be pushing my own agenda rather than the theme of the book. Nhưng nó không phù hợp, phải không? Đó là lý do tại sao tôi thấy mình lẩm bẩm “Chính xác!” hơn và hơn trong thời gian ba tôi đọc của cuốn sách, và tại sao tôi sẽ đọc nó nhiều lần hơn trong tương lai. Hãy nhắc nhở bản thân mình một lần nữa, thích hợp nói gì về tính đúng đắn của một giả thuyết.

One such reasonable hypothesis of ours is about continuity We all assume the continuity of our personality or selfhood, which is a bit strange. I know that I am the same person I was twenty years ago — older certainly, wiser perhaps, but still the same person. But from science, I also know for a fact that every cell, every atom and every little fundamental particle in my body now is different from what constituted my body then. The potassium in the banana I ate two weeks ago is, for instance, what may be controlling the neuronal firing behind the thought process helping me write this essay. But it is still me, not the banana. We all assume this continuity because it fits.

Losing this continuity of personality is a scary thought. How scary it is is what Zen and the Art of Motorcycle Maintenance tells you. As usual, I’m getting a bit ahead of myself. Let’s start at the beginning.

In order to write a decent review of this book, it is necessary to summarize the “story” (which is believed to be based on the author’s life). Like most great works of literature, the story flows inwards and outwards. Outwardly, it is a story of a father and son (Pirsig and Chris) across the vast open spaces of America on a motorbike. Inwardly, it is a spiritual journey of self-discovery and surprising realizations. At an even deeper level, it is a journey towards possible enlightenment rediscovered.

The story begins with Pirsig and Chris riding with John and Sylvia. Right at the first unpretentious sentence, “I can see by my watch, without taking my hand from the left grip of the cycle, that it is eight-thirty in the morning,” it hit me that this was no ordinary book — the story is happening in the present tense. It is here and now — the underlying Zen-ness flows from the first short opening line and never stops.

The story slowly develops into the alienation between Chris and his father. The “father” comes across as a “selfish bastard,” as one of my friends observed.

The explanation for this disconnect between the father and the son soon follows. The narrator is not the father. He has the father’s body all right, but the real father had his personality erased through involuntary shock treatments. The doctor had reassured him that he had a new personality — not that he was a new personality.

The subtle difference makes ample sense once we realize that “he” and his “personality” are not two. And, to those of us how believe in the continuity of things like self-hood, it is a very scary statement. Personality is not something you have and wear, like a suit or a dress; it is what you are. If it can change, and you can get a new one, what does it say about what you think you are?

In Pirsig’s case, the annihilation of the old personality was not perfect. Besides, Chris was tagging along waiting for that personality to wake up. But awakening a personality is very different from waking a person up. It means waking up all the associated thoughts and ideas, insights and enlightenment. And wake up it does in this story — Phaedrus is back by the time we reach the last pages of the book.

What makes this book such a resounding success, (not merely in the market, but as an intellectual endeavor) are the notions and insights from Phaedrus that Pirsig manages to elicit. Zen and the Art of Motorcycle Maintenance is nothing short of a new way of looking at reality. It is a battle for the minds, yours and mine, and those yet to come.

Such a battle was waged and won ages ago, and the victors were not gracious and noble enough to let the defeated worldview survive. They used a deadly dialectical knife and sliced up our worldview into an unwieldy duality. The right schism, according to Phaedrus and/or Pirsig, would have been a trinity.

The trinity managed to survive, albeit feebly, as a vanquished hero, timid and self-effacing. We see it in the Bible, for instance, as the Father, the Son and the Holy Spirit. We see it Hinduism, as its three main gods, and in Vedanta, a line of thought I am more at home with, as Satyam, Shivam, Sundaram — the Truth, ???, the Beauty. The reason why I don’t know what exactly Shivam means indicates how the battle for the future minds was won by the dualists.

It matters little that the experts in Vedanta and the Indian philosophical schools may know precisely what Shivam signifies. I for one, and the countless millions like me, will never know it with the clarity with which we know the other two terms — Sundaram and Satyam, beauty and truth, Maya and Brahman, aesthetics and metaphysics, mind and matter. The dualists have so completely annihilated the third entity that it does not even make sense now to ask what it is. They have won.

Phaedrus did ask the question, and found the answer to be Quality — something that sits in between mind and matter, between a romantic and a classical understanding of the world. Something that we have to and do experience before our intellect has a chance to process and analyze it. Zen.

However, in doing so, Phaedrus steps outside our mythos, and is hence insane.

If insanity is Zen, then my old friend was right. Sanity is way overrated.

Photo by MonsieurLui

The Moon and Sixpence

I confess that I had no idea what the title meant after I finished reading the book for the first time. My ignorance persisted even after the second perusal, although the title did suggest something like noble intentions and prosaic realities. Before the third reading, this time specifically for this blog, I decided to look it up. Like all good netizens, I consulted Wikipedia, which told me that the title was a reference to Of Human Bondage (where Philip Carey reaches for the moon while ignoring the sixpence at his feet.)

In The Moon and Sixpence, Maugham chronicles the life and adventures of Paul Gauguin — an artistic genius who stepped outside the bounds of ethics and morality in a single-minded pursuit of an unknown and troubling vision of his soul (“the moon”) at the cruel expense of his friends and family (the “sixpence,” presumably.)

Unsure of how to create a perfect Frenchman (as he later confesses in The Razor’s Edge), Maugham chose to “translate” Gauguin and portrayed him as an Englishman Charles Strickland, a semi-successful, though dull London stockbroker. At the unlikely age of 42 or so, Strickland decides to abandon his family to take up painting. The need to paint is a yearning of the soul for Strickland, and it doesn’t matter that he is no good at it — yet — as he explains, “I tell you I’ve got to paint. I can’t help myself. When a man falls into the water it doesn’t matter how he swims, well or badly: he’s got to get out or else he’ll drown.” While saving himself from this metaphoric drowning, Strickland is indifferent (beyond cruelty) to the rest of the world. Then again, he is just as uncompromising and cruel to himself as well.

In portraying such a difficult anti-hero, Maugham showcases all the mastery and skill he possesses. To my untrained eyes, it looks as though Maugham builds this character so carefully and painstakingly that each one of the monstrosities Strickland commits is counter-balanced in some fashion. It is indeed a fine chisel that Maugham employs in crafting this masterpiece; none of those broad, confident strokes we would see in his later works.

We find Maugham at cynical and misogynistic best (or worst, depending on the perspective) in the early part of the book, especially in his descriptions of Mrs. Strickland and her children. We should condone this appearance of misogyny as a pardonable foible of a genius, I think. More than that, I see it as an effort, a successful one, to balance the callousness of Strickland’s disappearance that soon follows.

Such balancing devices can be found throughout the book. Perhaps to soften the shock of Strickland’s seemingly inexplicable renunciation of his family, his son’s hypocritical account of his later life is cynically ridiculed right in the beginning of the book. The unfortunate Dirk Stroeve, so cruelly used by Strickland, is also a buffoon who elicits derisive laughter rather than sympathy. Stroeve’s groveling adulation of Blanche perhaps serves to iron out the overtones of sexism or misogyny permeating the story. Blanche Stroeve’s betrayal is counter balanced with her own abominable indifference to Stroeve, which, in turn, gets evened out in what she receives from Strickland — “What an abyss of cruelty she must have looked into that in horror she refused to live.” Strickland, curiously, walks unaffected through all this death and mayhem, larger than life, tortured by his own private agonies of the soul well beyond our comprehension and his own. Even in his callousness, what Strickland invokes in Maugham and even Stroeve is, not merely a natural indignation, but an overwhelming compassion — astonishingly. The misplaced compassion is perhaps a device to prepare the reader for Strickland’s sordid and horrible death.

Maugham employs a variety of techniques to make the narration sound natural. If I was a fiction writer, I would study these techniques very carefully and try to employ them myself. To begin with, Strickland is a fictional portrayal of Gauguin, but Maugham takes great pains to pretend that the narration is not fictional. Even the narrator (Maugham himself) is portrayed as fallible, and contritely so, to lend credibility to the narration. For instance, Maugham gets exasperated at Stroeve’s weakness and is later ashamed of himself for getting angry.

The book has its elitist moments. When asked if it was better not to have known, Stroeve replies: “The world is hard and cruel. We are here none knows why, and we go none knows whither. We must be very humble. We must see the beauty of quietness. We must go through life so inconspicuously that Fate does not notice us. And let us seek the love of simple, ignorant people. Their ignorance is better than all our knowledge. Let us be silent, content in our little corner, meek and gentle like them. That is the wisdom of life.” It is as though the gift of inquiry and knowledge is given to a precious few — a special club to which Stroeve and Maugham are privy. This elitist attitude permeates not only Maugham’s works, but all great works of literature; it is only by masking his sense of superiority that an author or a thinker projects himself as non-elitist.

Perhaps it is some knowledge, or a vision of the world that Strickland’s soul yearned to share with the rest of us. Such communication is beyond language — a medium unequal to the task even when masterfully employed. Visual arts come closer. In Strickland’s tragic and cruel plight, along with that of almost all characters in the story, we see one eternal question. What is it that we are really after? Is it happiness? If so, Charles Strickland certainly didn’t find it. Very few do. Is it glory? Strickland did find that, albeit after his death.

Death is the great equalizer. It brings us back to the nothingness we spring from, however high we may fly or however low we may sink during the brief instant in between. The wisdom of the wise, the ignorance of the masses, the grandeur of the accomplished, the glory, the baseness — all matter very little when faced with such complete finality. In Strickland, Maugham has depicted the heights of glory as well as the nadir of baseness. The Moon and Sixpence — perhaps I have understood its meaning after all.

Photo by griannan

1984

All great books have one thing in common. They present deep philosophical inquiries, often clad in superb story lines. Or is it just my proclivity to see philosophy where none exists?

In 1984, the immediate story is of a completely totalitarian regime. Inwardly, 1984 is also about ethics and politics. It doesn’t end there, but goes into nested philosophical inquiries about how everything is eventually connected to metaphysics. It naturally ends up in solipsism, not merely in the material, metaphysical sense, but also in a spiritual, socio-psychological sense where the only hope, the only desired outcome of life, becomes death.

I think I may be giving away too much of my impressions in the first paragraph. Let’s take it step by step. We all know that totalitarianism is bad. It is a bad political system, we believe. The badness of totalitarianism can present itself at different levels of our social existence.

At the lowest level, it can be a control over our physical movements, physical freedom, and restrictions on what you can or cannot do. Try voting against a certain African “president” and you get beaten up, for instance. Try leaving certain countries, you get shot.

At a higher level, totalitarianism can be about financial freedom. Think of those in the developed world who have to juggle three jobs just to put food on the table. At a progressively subtler level, totalitarianism is about control of information. Example: media conglomerates filtering and coloring all the news and information we receive.

At the highest level, totalitarianism is a fight for your mind, your soul, and your spiritual existence. 1984 presents a dystopia where totalitarianism is complete, irrevocable, and existing at all levels from physical to spiritual.

Another book of the same dystopian kind is The Handmaid’s Tale, where a feminist’s nightmare of a world is portrayed. Here, the focus is on religious extremism, and the social and sexual subjugation brought about by it. But the portrayal of the world gone hopelessly totalitarian is similar to 1984.

Also portraying a dark dystopia is V for Vendentta, with torture and terrorism thrown in. This work is probably inspired by 1984, I have to look it up.

It is the philosophical points in 1984 that make it the classic it is. The past, for instance, is a matter of convention. If everybody believes (or is forced to believe) that events took place in a certain way, then that is the past. History is written by the victors. Knowing that, how can you trust the greatness of the victors or the evil in the vanquished? Assume for a second that Hitler had actually won the Second World War. Do you think we would’ve still thought of him as evil? I think we would probably think of him as the father of the modern world or something. Of course, we would be having this conversation (if we were allowed to exist and have conversations at all) in German.

Even at a personal level, the past is not as immutable as it seems. Truth is relative. Lies repeated often enough become truth. All these points are describe well in 1984, first from Winston’s point of view and later, in the philosophically sophisticated discourses of O’Brien. In a world existing in our own brain, where the phenomenal reality as we see it is far from the physical one, morality does lose a bit of its glamor. Metaphysics can erode on ethics. Solipsism can annihilate it.

A review, especially one in a blog, doesn’t have to be conventional. So let me boldly outline my criticisms of 1984 as well. I believe that the greatest fear of a normal human being is the fear of death. After all, the purpose of life is merely to live a little longer. Everything that our biological faculties do stem from the desire to exist a little longer.

Based on this belief of mine, I find certain events in 1984 a bit incongruous. Why is it that Winston and Julia don’t fear death, but still fear the telescreens and gestapo-like police? Perhaps the fear of pain overrides the fear of death. What do I know, I have never been tortured.

But even the fear of pain can be understood in terms of the ultimate fear. Pain is a messenger of bodily harm, ergo of possible death. But fear of rats?! Perhaps irrational phobias, existing at a sub-cognitive, almost physical, layer may be stronger than everything else. But I cannot help feeling that there is something amiss, something contrived, in the incarceration and torture parts of 1984.

May be Orwell didn’t know how to portray spiritual persecution. Luckily, none of us knows. So such techniques as rats and betrayal were employed to bring about the hideousness of the process. This part of the book leaves me a bit dissatisfied. After all, our protagonists knew full well what they were getting into, and what the final outcome would be. If they knew their spirit would be broken, then why leave it out there to be broken?