Category Archives: The Wilmott Magazine

Của tôi đã xuất bản,,en,hoặc sắp được xuất bản,,en,chuyên mục trong Tạp chí Wilmott,,en,bằng cách chỉ ra rằng chính không khí chung của sự tham lam vô độ của thời đại mà chúng ta đang sống đã sinh ra những lời tục tĩu và những trò như Madoff,,en,Nhưng tôi đã thừa nhận sự tồn tại của một mức độ cao hơn của lòng tham,,en,hơn thế nữa,,en,một loại tham lam sáng suốt hơn,,en,trong số chúng tôi các chủ ngân hàng và các chuyên gia định lượng,,en,Tôi không đọc lại những lời của tôi trong bài viết này bây giờ,,en,nhưng tôi muốn chỉ ra một khía cạnh khác,,en,một lời biện minh nếu không phải là một sự từ bỏ,,en,Tại sao tôi lại muốn bảo vệ tiền thưởng và các khoản tiền quá mức khác khi một làn sóng thù hận khác của công chúng đang tràn ngập các tập đoàn toàn cầu,,en,nhờ khả năng tràn dầu không thể ngăn cản,,en,Tôi đoán tôi là một kẻ tồi tệ vì những lý do lạc lối,,en,giống như Rhett Butler,,en (or soon to be published) column pieces in The Wilmott Magazine

Risk – Wiley FinCAD Webinar

This post is an edited version of my responses in a Webinar panel-discussion organized by Wiley-Finance and FinCAD. The freely available Webcast is linked in the post, and contains responses from the other participants — Paul Wilmott and Espen Huag. An expanded version of this post may later appear as an article in the Wilmott Magazine.

What is Risk?

When we use the word Risk in normal conversation, it has a negative connotation — risk of getting hit by a car, for instance; but not the risk of winning a lottery. In finance, risk is both positive and negative. At times, you want the exposure to a certain kind of risk to counterbalance some other exposure; at times, you are looking for the returns associated with a certain risk. Risk, in this context, is almost identical to the mathematical concept of probability.

But even in finance, you have one kind of risk that is always negative — it is Operational Risk. My professional interest right now is in minimizing the operational risk associated with trading and computational platforms.

How do you measure Risk?

Measuring risk ultimately boils down to estimating the probability of a loss as a function of something — typically the intensity of the loss and time. So it’s like asking — What’s the probability of losing a million dollars or two million dollars tomorrow or the day after?

The question whether we can measure risk is another way of asking whether we can figure out this probability function. In certain cases, we believe we can — in Market Risk, for instance, we have very good models for this function. Credit Risk is different story — although we thought we could measure it, we learned the hard way that we probably could not.

The question how effective the measure is, is, in my view, like asking ourselves, “What do we do with a probability number?” If I do a fancy calculation and tell you that you have 27.3% probability of losing one million tomorrow, what do you do with that piece of information? Probability has a reasonable meaning only a statistical sense, in high-frequency events or large ensembles. Risk events, almost by definition, are low-frequency events and a probability number may have only limited practical use. But as a pricing tool, accurate probability is great, especially when you price instruments with deep market liquidity.

Innovation in Risk Management.

Innovation in Risk comes in two flavors — one is on the risk taking side, which is in pricing, warehousing risk and so on. On this front, we do it well, or at least we think we are doing it well, and innovation in pricing and modeling is active. The flip side of it is, of course, risk management. Here, I think innovation lags actually behind catastrophic events. Once we have a financial crisis, for instance, we do a post-mortem, figure out what went wrong and try to implement safety guards. But the next failure, of course, is going to come from some other, totally, unexpected angle.

What is the role of Risk Management in a bank?

Risk taking and risk management are two aspects of a bank’s day-to-day business. These two aspects seem in conflict with each other, but the conflict is no accident. It is through fine-tuning this conflict that a bank implements its risk appetite. It is like a dynamic equilibrium that can be tweaked as desired.

What is the role of vendors?

In my experience, vendors seem to influence the processes rather than the methodologies of risk management, and indeed of modeling. A vended system, however customizable it may be, comes with its own assumptions about the workflow, lifecycle management etc. The processes built around the system will have to adapt to these assumptions. This is not a bad thing. At the very least, popular vended systems serve to standardize risk management practices.

Risk: Interpretation, Innovation and Implementation

A Wiley Global Finance roundtable with Paul Wilmott

Featuring Paul Wilmott, Espen Haug and Manoj Thulasidas


How do you identify, measure and model risk, and more importantly, what changes need to be implemented to improve the long-term profitability and sustainability of our financial institutions? Take a unique opportunity to join globally recognised and respected experts in the field, Paul Wilmott, Espen Haug and Manoj Thulasidas in a free, one hour online roundtable discussion to debate the key issues and to find answers to questions to improve financial risk modelling.

Join our experts as they address these fundamental financial risk questions:

  • What is risk?
  • How do we measure and quantify risk in quantitative finance? Is this effective?
  • Is it possible to model risk?
  • Define innovation in risk management. Where does it take place? Where should it take place?
  • How do new ideas see the light of day? How are they applied to the industry, and how should they be applied?
  • How is risk management implemented in modern investment banking? Is there a better way?

Our panel of internationally respected experts include Dr Paul Wilmott, founder of the prestigious Certificate in Quantitative Finance (CQF) and, Editor-in-Chief of Wilmott Magazine, and author of highly acclaimed books including the best-selling Paul Wilmott On Quantitative Finance; Dr Espen Gaarder Haug who has more than 20 years of experience in Derivatives research and trading and is author of The Complete Guide of Option Pricing Formulas and Derivatives: Models on Models; and Dr Manoj Thulasidas, a physicist-turned-quant who works as a senior quantitative professional at Standard Chartered Bank in Singapore and is author of Principles of Quantitative Development.

This debate will be critical for all chief risk officers, credit and market risk managers, asset liability managers, financial engineers, front office traders, risk analysts, quants and academics.

Physics vs. Finance

Despite the richness that mathematics imparts to life, it remains a hated and difficult subject to many. I feel that the difficulty stems from the early and often permanent disconnect between math and reality. It is hard to memorize that the reciprocals of bigger numbers are smaller, while it is fun to figure out that if you had more people sharing a pizza, you get a smaller slice. Figuring out is fun, memorizing — not so much. Mathematics, being a formal representation of the patterns in reality, doesn’t put too much emphasis on the figuring out part, and it is plain lost on many. To repeat that statement with mathematical precision — math is syntactically rich and rigorous, but semantically weak. Syntax can build on itself, and often shake off its semantic riders like an unruly horse. Worse, it can metamorphose into different semantic forms that look vastly different from one another. It takes a student a few years to notice that complex numbers, vector algebra, coordinate geometry, linear algebra and trigonometry are all essentially different syntactical descriptions of Euclidean geometry. Those who excel in mathematics are, I presume, the ones who have developed their own semantic perspectives to rein in the seemingly wild syntactical beast.

Physics also can provide beautiful semantic contexts to the empty formalisms of advanced mathematics. Look at Minkowski space and Riemannian geometry, for instance, and how Einstein turned them into descriptions of our perceived reality. In addition to providing semantics to mathematical formalism, science also promotes a worldview based on critical thinking and a ferociously scrupulous scientific integrity. It is an attitude of examining one’s conclusions, assumptions and hypotheses mercilessly to convince oneself that nothing has been overlooked. Nowhere is this nitpicking obsession more evident than in experimental physics. Physicists report their measurements with two sets of errors — a statistical error representing the fact that they have made only a finite number of observations, and a systematic error that is supposed to account for the inaccuracies in methodology, assumptions etc.

We may find it interesting to look at the counterpart of this scientific integrity in our neck of the woods — quantitative finance, which decorates the syntactical edifice of stochastic calculus with dollar-and-cents semantics, of a kind that ends up in annual reports and generates performance bonuses. One might even say that it has a profound impact on the global economy as a whole. Given this impact, how do we assign errors and confidence levels to our results? To illustrate it with an example, when a trading system reports the P/L of a trade as, say, seven million, is it $7,000,000 +/- $5,000,000 or is it $7,000, 000 +/- $5000? The latter, clearly, holds more value for the financial institution and should be rewarded more than the former. We are aware of it. We estimate the errors in terms of the volatility and sensitivities of the returns and apply P/L reserves. But how do we handle other systematic errors? How do we measure the impact of our assumptions on market liquidity, information symmetry etc., and assign dollar values to the resulting errors? If we had been scrupulous about error propagations of this, perhaps the financial crisis of 2008 would not have come about.

Although mathematicians are, in general, free of such critical self-doubts as physicists — precisely because of a total disconnect between their syntactical wizardry and its semantic contexts, in my opinion — there are some who take the validity of their assumptions almost too seriously. I remember this professor of mine who taught us mathematical induction. After proving some minor theorem using it on the blackboard (yes it was before the era of whiteboards), he asked us whether he had proved it. We said, sure, he had done it right front of us. He then said, “Ah, but you should ask yourselves if mathematical induction is right.” If I think of him as a great mathematician, it is perhaps only because of the common romantic fancy of ours that glorifies our past teachers. But I am fairly certain that the recognition of the possible fallacy in my glorification is a direct result of the seeds he planted with his statement.

My professor may have taken this self-doubt business too far; it is perhaps not healthy or practical to question the very backdrop of our rationality and logic. What is more important is to ensure the sanity of the results we arrive at, employing the formidable syntactical machinery at our disposal. The only way to maintain an attitude of healthy self-doubt and the consequent sanity checks is to jealously guard the connection between the patterns of reality and the formalisms in mathematics. And that, in my opinion, would be the right way to develop a love for math as well.

Math and Patterns

Most kids love patterns. Math is just patterns. So is life. Math, therefore, is merely a formal way of describing life, or at least the patterns we encounter in life. If the connection between life, patterns and math can be maintained, it follows that kids should love math. And love of math should generate an analytic ability (or what I would call a mathematical ability) to understand and do most things well. For instance, I wrote of a connection “between” three things a couple of sentences ago. I know that it has to be bad English because I see three vertices of a triangle and then one connection doesn’t make sense. A good writer would probably put it better instinctively. A mathematical writer like me would realize that the word “between” is good enough in this context — the subliminal jar on your sense of grammar that it creates can be compensated for or ignored in casual writing. I wouldn’t leave it standing in a book or a published column (except this one because I want to highlight it.)

My point is that it is my love for math that lets me do a large number of things fairly well. As a writer, for instance, I have done rather well. But I attribute my success to a certain mathematical ability rather than literary talent. I would never start a book with something like, “It was the best of times, it was the worst of times.” As an opening sentence, by all the mathematical rules of writing I have formulated for myself, this one just doesn’t measure up. Yet we all know that Dickens’s opening, following no rules of mine, is perhaps the best in English literature. I will probably cook up something similar someday because I see how it summarizes the book, and highlights the disparity between the haves and the have-nots mirrored in the contrasting lead characters and so on. In other words, I see how it works and may assimilate it into my cookbook of rules (if I can ever figure out how), and the process of assimilation is mathematical in nature, especially when it is a conscious effort. Similar fuzzy rule-based approaches can help you be a reasonably clever artist, employee, manager or anything that you set your sights on, which is why I once bragged to my wife that I could learn Indian classical music despite the fact that I am practically tone-deaf.

So loving math is a probably a good thing, in spite of its apparent disadvantage vis-a-vis cheerleaders. But I am yet to address my central theme — how do we actively encourage and develop a love for math among the next generation? I am not talking about making people good at math; I’m not concerned with teaching techniques per se. I think Singapore already does a good job with that. But to get people to like math the same way they like, say, their music or cars or cigarettes or football takes a bit more imagination. I think we can accomplish it by keeping the underlying patterns on the foreground. So instead of telling my children that 1/4 is bigger than 1/6 because 4 is smaller than 6, I say to them, “You order one pizza for some kids. Do you think each will get more if we had four kids or six kids sharing it?”

From my earlier example on geographic distances and degrees, I fancy my daughter will one day figure out that each degree (or about 100km — corrected by 5% and 6%) means four minutes of jet lag. She might even wonder why 60 appears in degrees and minutes and seconds, and learn something about number system basis and so on. Mathematics really does lead to a richer perspective on life. All it takes on our part is perhaps only to share the pleasure of enjoying this richness. At least, that’s my hope.

Love of Math

If you love math, you are a geek — with stock options in your future, but no cheerleaders. So getting a child to love mathematics is a questionable gift — are we really doing them a favor? Recently, a highly placed friend of mine asked me to look into it — not merely as getting a couple of kids interested in math, but as a general educational effort in the country. Once it becomes a general phenomenon, math whizkids might enjoy the same level of social acceptance and popularity as, say, athletes and rock stars. Wishful thinking? May be…

I was always among people who liked math. I remember my high school days where one of my friends would do the long multiplication and division during physics experiments, while I would team up with another friend to look up logarithms and try to beat the first dude, who almost always won. It didn’t really matter who won; the mere fact that we would device games like that as teenagers perhaps portended a cheerleader-less future. As it turned out, the long-multiplication guy grew up to be a highly placed banker in the Middle East, no doubt thanks to his talents not of the cheerleader-phobic, math-phelic kind.

When I moved to IIT, this mathematical geekiness reached a whole new level. Even among the general geekiness that permeated the IIT air, I remember a couple of guys who stood out. There was “Devious” who also had the dubious honor of introducing me to my virgin Kingfisher, and “Pain” would drawl a very pained “Obviously Yaar!” when we, the lesser geeks, failed to readily follow a his particular line of mathematical acrobatics.

All of us had a love for math. But, where did it come from? And how in the world would I make it a general educational tool? Imparting the love math to one kid is not too difficult; you just make it fun. The other day when I was driving around with my daughter, she described some shape (actually the bump on her grandmother’s forehead) as half-a-ball. I told her that it was actually a hemisphere. Then I highlighted to her that we were going to the southern hemisphere (New Zealand) for our vacation the next day, on the other side of the globe compared to Europe, which was why it was summer there. And finally, I told her Singapore was on the equator. My daughter likes to correct people, so she said, no, it wasn’t. I told her that we were about 0.8 degrees to the north of the equator (I hope I was right), and saw my opening. I asked her what the circumference of a circle was, and told her that the radius of the earth was about 6000km, and worked out that we were about 80km to the north of the equator, which was nothing compared to 36,000km great circle around the earth. Then we worked out that we made a 5% approximation on the value of pi, so the correct number was about 84km. I could have told her we made another 6% approximation on the radius, the number would be more like 90km. It was fun for her to work out these things. I fancy her love for math has been augmented a bit.

Photo by Dylan231

In Our Defense

The financial crisis was a veritable gold mine for columnists like me. I, for one, published at least five articles on the subject, including its causes, the lessons learned, and, most self-deprecating of all, our excesses that contributed to it.

Looking back at these writings of mine, I feel as though I may have been a bit unfair on us. I did try to blunt my accusations of avarice (and perhaps decadence) by pointing out that it was the general air of insatiable greed of the era that we live in that spawned the obscenities and the likes of Madoff. But I did concede the existence of a higher level of greed (or, more to the point, a more sated kind of greed) among us bankers and quantitative professionals. I am not recanting my words in this piece now, but I want to point out another aspect, a justification if not an absolution.

Why would I want to defend bonuses and other excesses when another wave of public hatred is washing over the global corporations, thanks to the potentially unstoppable oil spill? Well, I guess I am a sucker for lost causes, much like Rhett Butler, như cách định lượng của chúng ta về cuộc sống yên tĩnh với những món tiền thưởng điên rồ giờ đã tan thành mây khói,,en,Không giống như Mr,,en,Quản gia,,en,Tôi phải đấu tranh và gỡ bỏ các lập luận của riêng tôi đã được trình bày ở đây trước đây,,en,Một trong những lập luận mà tôi muốn chọc thủng lỗ hổng đó là góc độ đền bù công bằng,,en,Trong vòng kết nối của chúng tôi, người ta lập luận rằng khoản tiền lương béo bở chỉ là sự đền bù thỏa đáng cho những giờ làm việc vất vả mà những người trong công việc của chúng tôi đã bỏ ra,,en,Tôi đã dập tắt nó,,en,bằng cách chỉ ra những nghề vô ơn khác, nơi mọi người làm việc chăm chỉ hơn và không có phần thưởng để viết về nhà,,en,Làm việc chăm chỉ không có mối tương quan với những gì một người được hưởng,,en,Lập luận thứ hai mà tôi chế giễu là sự phổ biến ở khắp mọi nơi,,en,Vào đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng tài chính,,en,thật dễ dàng để cười nhạo cuộc tranh luận về tài năng,,en. Unlike Mr. Butler, however, I have to battle and debunk my own arguments presented here previously.

One of the arguments that I wanted to poke holes in was the fair compensation angle. It was argued in our circles that the fat paycheck was merely an adequate compensation for the long hours of hard work that people in our line of work put in. I quashed it, I think, by pointing out other thankless professions where people work harder and longer with no rewards to write home about. Hard work has no correlation with what one is entitled to. The second argument that I made fun of was the ubiquitous “talent” angle. At the height of the financial crisis, it was easy to laugh off the talent argument. Besides, có rất ít nhu cầu về tài năng và rất nhiều nguồn cung,,en,để nguyên tắc cơ bản của kinh tế học có thể áp dụng,,en,như câu chuyện trang bìa của chúng tôi hiển thị trong số này,,en,Trong tất cả các đối số cho các gói bồi thường lớn,,en,thuyết phục nhất là chia sẻ lợi nhuận,,en,Khi những tài năng hàng đầu chấp nhận rủi ro lớn và tạo ra lợi nhuận,,en,họ cần được chia công bằng trong chiến lợi phẩm,,en,đâu là động lực để tạo ra nhiều lợi nhuận hơn nữa,,en,Lập luận này mất đi một chút lợi nhuận khi lợi nhuận âm,,en,mà tôi thực sự có nghĩa là thua lỗ,,en,cần được trợ cấp,,en,Toàn bộ câu chuyện này nhắc nhở tôi về điều gì đó mà Scott Adams đã từng nói về những người chấp nhận rủi ro,,en,Anh ấy nói rằng những người chấp nhận rủi ro,,en,thường xuyên thất bại,,en,Những kẻ ngốc cũng vậy,,en,thật khó để phân biệt chúng,,en,Những kẻ ngốc có nên gặt hái những phần thưởng đẹp đẽ không,,en,Đó là câu hỏi,,en, so that the basic principle of economics could apply, as our cover story shows in this issue.

Of all the arguments for large compensation packages, the most convincing one was the profit-sharing one. When the top talents take huge risks and generate profit, they need to be given a fair share of the loot. Otherwise, where is the incentive to generate even more profits? This argument lost a bit of its bite when the negative profits (by which I indeed mean losses) needed to be subsidized. This whole saga reminded me of something that Scott Adams once said of risk takers. He said that risk takers, by definition, often fail. So do morons. In practice, it is hard to tell them apart. Should the morons reap handsome rewards? That is the question.

Đã nói tất cả điều này trong các bài viết trước của tôi,,en,bây giờ là lúc để tìm ra một số lý lẽ để bào chữa,,en,Tôi đã bỏ qua một lập luận quan trọng trong các cột trước của mình vì nó không hỗ trợ luận điểm chung của tôi,,en,rằng tiền thưởng hào phóng không phải là tất cả những gì chính đáng,,en,Bây giờ tôi đã trung thành với chính nghĩa đã mất,,en,cho phép tôi trình bày nó một cách mạnh mẽ nhất có thể,,en,Để xem các gói bồi thường và phần thưởng hiệu suất theo một cách khác,,en,đầu tiên chúng ta xem xét bất kỳ công ty truyền thống nào,,en,Hãy xem xét một nhà sản xuất phần cứng,,en,Giả sử cửa hàng phần cứng này của chúng tôi hoạt động rất tốt trong một năm,,en,Nó làm gì với lợi nhuận,,en,các cổ đông ăn miếng trả miếng lành mạnh về mặt cổ tức,,en,Nhân viên nhận được tiền thưởng xứng đáng,,en, now it is time to find some arguments in our defense. I left out one important argument in my previous columns because it did not support my general thesis — that the generous bonuses were not all that justifiable. Now that I have switched allegiance to the lost cause, allow me to present it as forcefully as I can. In order to see compensation packages and performance bonuses in a different light, we first look at any traditional brick-and-mortar company. Let’s consider a hardware manufacturer, for instance. Suppose this hardware shop of ours does extremely well one year. What does it do with the profit? Sure, the shareholders take a healthy bite out of it in terms of dividends. The employees get decent bonuses, hopefully. Nhưng chúng tôi phải làm gì để đảm bảo lợi nhuận liên tục,,en,Có lẽ chúng ta có thể coi tiền thưởng của nhân viên như một khoản đầu tư vào lợi nhuận trong tương lai,,en,Nhưng đầu tư thực sự trong trường hợp này là vật chất và hữu hình hơn nhiều,,en,Chúng tôi có thể đầu tư vào máy móc và công nghệ sản xuất phần cứng để cải thiện năng suất trong nhiều năm tới,,en,Chúng tôi thậm chí có thể đầu tư vào nghiên cứu và phát triển,,en,nếu chúng ta đăng ký vào một chân trời thời gian dài hơn,,en,Nhìn dọc theo những dòng này,,en,chúng ta có thể tự hỏi mình khoản đầu tư tương ứng cho một tổ chức tài chính là gì,,en,Chính xác là chúng ta tái đầu tư như thế nào để có thể gặt hái lợi ích trong tương lai,,en,Chúng ta có thể nghĩ về những tòa nhà tốt hơn,,en,công nghệ máy tính và phần mềm, v.v.,,en,Nhưng với quy mô lợi nhuận liên quan,,en,và chi phí và lợi ích của những cải tiến gia tăng này,,en?

We could perhaps see employee bonuses as an investment in future profitability. But the real investment in this case is much more physical and tangible than that. We could invest in hardware manufacturing machinery and technology improving the productivity for years to come. We could even invest in research and development, if we subscribe to a longer temporal horizon.

Looking along these lines, we might ask ourselves what the corresponding investment would be for a financial institution. How exactly do we reinvest so that we can reap benefits in the future?

We can think of better buildings, computer and software technologies etc. But given the scale of the profits involved, and the cost and benefit of these incremental improvements, những khoản đầu tư này không đo lường được,,en,Bằng cách nào đó,,en,tác động của những khoản đầu tư nhỏ này không ấn tượng bằng hoạt động của một tổ chức tài chính so với một công ty truyền thống,,en,Lý do đằng sau hiện tượng này là,,en,phần cứng,,en,Chúng ta đang đối phó với,,en,trong trường hợp của một tổ chức tài chính,,en,thực sự là nguồn nhân lực,,en,Mọi người,,en,bạn và tôi,,en,Vì vậy, lựa chọn tái đầu tư hợp lý duy nhất là ở những người,,en,Vì vậy, chúng ta đến với câu hỏi tiếp theo,,en,làm thế nào để chúng tôi đầu tư vào con người,,en,Chúng tôi có thể sử dụng bất kỳ số lượng văn tự ngữ nào,,en,nhưng vào cuối ngày,,en,nó là điểm mấu chốt,,en,Chúng tôi đầu tư vào mọi người bằng cách thưởng cho họ,,en,Bằng tiền,,en,Đàm phán tiền bạc,,en,Chúng ta có thể cải thiện nó bằng cách nói rằng chúng ta đang thực hiện xứng đáng,,en,chia sẻ lợi nhuận,,en,giữ chân nhân tài, v.v.,,en,Nhưng cuối cùng,,en,tất cả đều tổng hợp để đảm bảo năng suất trong tương lai,,en. Somehow, the impact of these tiny investments is not as impressive in the performance of a financial institution compared to a brick-and-mortar company. The reason behind this phenomenon is that the “hardware” we are dealing with (in the case of a financial institution) is really human resources — people — you and me. So the only sensible reinvestment option is in people.

So we come to the next question — how do we invest in people? We could use any number of euphemistic epithets, but at the end of the day, it is the bottom line that counts. We invest in people by rewarding them. Monetarily. Money talks. We can dress it up by saying that we are rewarding performance, sharing profits, retaining talents etc. But ultimately, it all boils down to ensuring future productivity, giống như cửa hàng phần cứng của chúng tôi mua một thiết bị mới lạ mắt,,en,Bây giờ câu hỏi cuối cùng phải được hỏi,,en,Ai đang đầu tư,,en,Ai được lợi khi năng suất,,en,cho dù hiện tại hay tương lai,,en,đi lên,,en,Câu trả lời thoạt nghe có vẻ quá rõ ràng,,en,rõ ràng đó là các cổ đông,,en,chủ sở hữu của tổ chức tài chính, những người sẽ được hưởng lợi,,en,Nhưng không có gì là đen và trắng trong thế giới âm u của tài chính toàn cầu,,en,Các cổ đông không chỉ đơn thuần là một nhóm người cầm một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu của họ,,en,Có các nhà đầu tư tổ chức,,en,những người chủ yếu làm việc cho các tổ chức tài chính khác,,en,Họ là những người chuyển những khoản tiền lớn từ quỹ hưu trí và tiền gửi ngân hàng và những,,en,nó là trứng của một người đàn ông bình thường,,en,có liên kết rõ ràng với cổ phiếu hay không,,en.

Now the last question has to be asked. Who is doing the investing? Who benefits when the productivity (whether current or future) goes up? The answer may seem too obvious at first glance — it is clearly the shareholders, the owners of the financial institution who will benefit. But nothing is black and white in the murky world of global finance. The shareholders are not merely a bunch of people holding a piece of paper attesting their ownership. There are institutional investors, who mostly work for other financial institutions. They are people who move large pots of money from pension funds and bank deposits and such. In other words, it is the common man’s nest egg, whether or not explicitly linked to equities, mua và bán cổ phiếu của các công ty đại chúng lớn,,en,Và chính những người bình thường được hưởng lợi từ những cải tiến năng suất mang lại từ các khoản đầu tư như mua công nghệ hoặc trả thưởng,,en,đó là lý thuyết,,en,Quyền sở hữu phân tán này,,en,dấu ấn của chủ nghĩa tư bản,,en,đặt ra một số câu hỏi thú vị,,en,Khi một công ty dầu lớn khoan một lỗ không thể ngăn cản dưới đáy biển,,en,chúng tôi thấy thật dễ dàng để chỉ đạo điều hành của mình,,en,nhìn những chiếc máy bay phản lực lộng lẫy của họ và những thứ xa xỉ vô lương tâm khác mà họ tự cho phép,,en,Chẳng phải chúng ta dễ dàng quên thực tế rằng tất cả chúng ta đều sở hữu một phần của công ty,,en,Khi chính phủ được bầu của một quốc gia dân chủ tuyên chiến với một quốc gia khác và giết chết một triệu người,,en,nói theo giả thuyết,,en,có nên giới hạn công trình cho các tổng thống và tướng lĩnh,,en. And it is the common man who benefits from the productivity improvements brought about by investments such as technology purchases or bonus payouts. At least, that is the theory.

This distributed ownership, the hallmark of capitalism, raises some interesting questions, I think. When a large oil company drills an unstoppable hole in the seabed, we find it easy to direct our ire at its executives, looking at their swanky jets and other unconscionable luxuries they allow themselves. Aren’t we conveniently forgetting the fact that all of us own a piece of the company? When the elected government of a democratic nation declares war on another country and kills a million people (speaking hypothetically, of course), should the culpa be confined to the presidents and generals, hoặc nó có nên thấm sâu vào quần chúng, những người trực tiếp hoặc gián tiếp ủy thác và ủy thác quyền lực tập thể của họ,,en,Nhiều vấn đề,,en,khi một ngân hàng quyên góp tiền thưởng lớn,,en,đó không phải là sự phản ánh những gì tất cả chúng ta yêu cầu để đổi lại những khoản đầu tư nhỏ của mình,,en,Được xem trong ánh sáng này,,en,có sai không khi những người đóng thuế cuối cùng đã phải chọn tab khi mọi thứ đi xuống phía nam,,en,I nghỉ ngơi trường hợp của tôi,,en,Dù raison-d’etre của nó có thể là gì,,en,cần có nhiều hơn nữa,,en,và lòng tham không gì sánh được,,en,Và nghịch lý là,,en,nếu bạn muốn cố gắng dập tắt một chút lòng tham của mình,,en,cách tốt nhất để làm điều đó là xua đuổi lòng tham ở người khác,,en,Đây là lý do tại sao lừa đảo email,,en,chủ ngân hàng Nigeria yêu cầu bạn giúp đỡ trong việc di chuyển,,en,hàng triệu tài sản thừa kế vô thừa nhận,,en,hoặc xổ số Tây Ban Nha mong muốn mang đến cho bạn,,en,triệu euro,,en?

More to the point, when a bank doles out huge bonuses, isn’t it a reflection of what all of us demand in return for our little investments? Viewed in this light, is it wrong that the taxpayers ultimately had to pick up the tab when everything went south? I rest my case.

Money — Love it or Hate it

Whatever its raison-d’etre may be, there is a need for more, and an unquenchable greed. And paradoxically, if you want to try to quench a bit of your greed, the best way to do it is to fan the greed in others. This is why the email scams (you know, the Nigerian banker requesting your help in moving $25 million of unclaimed inheritance, or the Spanish lottery eager to give you 67 million Euros) vẫn giữ một niềm đam mê cho chúng tôi,,en,ngay cả khi chúng ta biết rằng chúng ta sẽ không bao giờ yêu nó,,en,Chỉ có một ranh giới mờ nhạt giữa các kế hoạch phát triển mạnh dựa trên lòng tham và công việc tự tin của người khác,,en,Nếu bạn có thể nghĩ ra một kế hoạch kiếm tiền cho người khác,,en,và hợp pháp,,en,nếu không có đạo đức,,en,sau đó bạn sẽ làm cho mình rất giàu,,en,Chúng tôi thấy nó trực tiếp nhất trong ngành tài chính và đầu tư,,en,nhưng nó phổ biến hơn thế nhiều,,en,Chúng ta có thể thấy rằng ngay cả giáo dục,,en,theo truyền thống được coi là một mục tiêu theo đuổi cao hơn,,en,thực sự là một khoản đầu tư chống lại thu nhập trong tương lai,,en,Được xem trong ánh sáng đó,,en,bạn sẽ hiểu mối tương quan giữa học phí tại các trường khác nhau và mức lương mà sinh viên tốt nghiệp của họ yêu cầu,,en,Khi tôi bắt đầu viết chuyên mục này,,en, even when we know that we will never fall for it.

There is only a thin blurry line between the schemes that thrive on other people’s greed and confidence jobs. If you can come up with a scheme that makes money for others, and stay legal (if not moral), then you will make yourself very rich. We see it most directly in the finance and investment industry, but it is much more widespread than that. We can see that even education, traditionally considered a higher pursuit, is indeed an investment against future earnings. Viewed in that light, you will understand the correlation between the tuition fees at various schools and the salaries their graduates command.

When I started writing this column, Tôi nghĩ tôi đang tạo ra lĩnh vực mới này có tên là Triết lý về tiền bạc,,en,ai đó sẽ đặt tên theo tôi,,en,nhưng sau đó tôi đọc được vài thứ về triết lý tư duy của John Searle,,en,Nó chỉ ra rằng không có gì có thể được cấp bằng sáng chế trong ý tưởng này,,en,cũng không có tiền mặt,,en,thật đáng buồn,,en,Tiền có được dưới sự che chở của những thực tế xã hội khách quan hoàn toàn không có thực,,en,Trong cuộc trình bày của ông về việc xây dựng hiện thực xã hội,,en,Searle chỉ ra rằng khi họ đưa cho chúng tôi một tờ giấy và nói rằng đó là đấu thầu hợp pháp,,en,họ thực sự đang xây dựng tiền bằng tuyên bố đó,,en,Nó không phải là một tuyên bố về thuộc tính hoặc đặc điểm của nó,,en,giống,,en,Đây là một cốc nước,,en,rất nhiều như một tuyên bố về sự cố ý tạo nên điều gì đó,,en,Bạn là người hùng của tôi,,en,Sự khác biệt giữa việc tôi trở thành một anh hùng,,en (which, hopefully, somebody would name after me), but then I read up something on the philosophy of mind by John Searle. It turned out that there was nothing patentable in this idea, nor any cash to be made, sadly. Money comes under the umbrella of objective social realities that are quite unreal. In his exposition of the construction of social reality, Searle points out that when they give us a piece of paper and say that it is legal tender, they are actually constructing money by that statement. It is not a statement about its attribute or characteristics (like “This is a glass of water”) so much as a statement of intentionality that makes something what it is (like “You are my hero”). The difference between my being a hero (có lẽ chỉ với đứa trẻ sáu tuổi của tôi,,en,và tiền là tiền là thứ sau này được xã hội chấp nhận,,en,và nó là một thực tế khách quan như bất kỳ,,en,Tôi kết thúc bài viết này với sự nghi ngờ dai dẳng rằng tôi có thể đã không lập luận đủ tốt về quan điểm của mình,,en,Tôi bắt đầu nó với tiền đề rằng tiền là một thứ không có thật,,en,và khẳng định thực tế khách quan của nó,,en,Không khí xung quanh này của tôi có thể là sự phản ánh mối quan hệ yêu ghét tập thể của chúng ta với tiền bạc,,en,có lẽ không phải là một cách tồi tệ để kết thúc cột này,,en,Cho rằng giá trị đầu tư cũng được đo lường và hoàn trả bằng tiền,,en,chúng tôi có khái niệm về lãi suất kép và,,en,bỏ tiền để làm việc.,,en,Những người có nhu cầu tiền trả lại dựa trên rủi ro đầu tư mà họ sẵn sàng chấp nhận,,en) and money being money is that the latter is socially accepted, and it is as objective a reality as any.

I conclude this article with the nagging suspicion that I may not have argued my point well enough. I started it with the premise that money is an unreal meta-thing, and wound up asserting its objective reality. This ambivalence of mine may be a reflection of our collective love-hate relationship with money – perhaps not such a bad way to end this column after all.

Photo by 401(K) 2013

Money — Why do We Crave it?

Given that the investment value is also measured and returned in terms of money, we get the notion of compound interest and “putting money to work.” Those who have money demand returns based on the investment risk they are willing to assume. Và vai trò của hệ thống tài chính hiện đại trở thành một trong những cân bằng giữa phương trình rủi ro-phần thưởng này,,en,Các chuyên gia tài chính tập trung vào giá trị đầu tư của tiền để tạo ra những khoản tiền lớn,,en,Không đến nỗi họ lấy tiền của bạn làm tiền gửi,,en,cho vay như cho vay,,en,và kiếm được mức chênh lệch,,en,Những khoảng thời gian đơn giản đó đã qua đi,,en,Các ngân hàng tận dụng thực tế là các nhà đầu tư yêu cầu lợi tức cao nhất có thể để có rủi ro thấp nhất có thể,,en,Bất kỳ cơ hội nào để đẩy phong bì phần thưởng rủi ro này đều là tiềm năng lợi nhuận,,en,Khi họ kiếm tiền cho bạn,,en,họ yêu cầu họ bồi thường và bạn rất vui khi được trả,,en,Đặt nó theo cách đó,,en,đầu tư nghe có vẻ là một khái niệm tích cực,,en,nó là,,en,trong cách suy nghĩ hiện tại của chúng ta,,en,Chúng ta có thể dễ dàng biến nó thành một điều tiêu cực bằng cách miêu tả nhu cầu đối với giá trị đầu tư của tiền là lòng tham,,en. Finance professionals focus on the investment value of money to make oodles of it. It not so much that they take your money as deposits, lend it out as loans, and earn the spread. Those simple times are gone for good. The banks make use of the fact that investors demand the highest possible return for the lowest possible risk. Any opportunity to push this risk-reward envelope is a profit potential. When they make money for you, they demand their compensation and you are happy to pay it.

Put it that way, investment sounds like a positive concept, which it is, in our current mode of thinking. We can easily make it a negative thing by portraying the demand for the investment value of money as greed. Sau đó, tất cả chúng ta đều tham lam,,en,và chính lòng tham của chúng ta đã thúc đẩy các gói bồi thường điên rồ của các giám đốc điều hành cấp cao nhất,,en,Lòng tham cũng thúc đẩy gian lận,,en,sơ đồ ponzi và kim tự tháp,,en,bất kỳ loại cảm giác mạnh nào mà bạn có đều có thể bị mua bán vì lợi ích cá nhân của người khác,,en,Đó có thể là sự cảm thông chân thành của bạn đối với các nạn nhân của Trận sóng thần hoặc động đất,,en,sự kinh tởm mãn nhãn của bạn trước những biểu tượng hoặc tổng thống sân gôn,,en,cảm giác từ thiện đối với bệnh nhân thận,,en,Và cách kiếm tiền từ tình cảm của bạn có thể không rõ ràng chút nào,,en,Xem tin tức lâu hơn bình thường năm phút vì một thảm họa thiên nhiên có thể mang lại thêm tài sản cho kho tài sản của mạng,,en,Nhưng trong tất cả những yếu đuối của con người, người ta có thể kiếm tiền từ,,en,dễ nhất là tham lam,,en,Tôi có thể sai,,en, and that it is our greed that fuels the insane compensation packages of top-level executives. Greed also fuels fraud – ponzi and pyramid schemes.

Indeed, any kind of strong feeling that you have can be bought and sold for personal gain of others. It may be your genuine sympathy for the Tsunami or earthquake victims, your voyeuristic disgust at the peccadilloes of golf icons or presidents, charitable feeling toward kidney patients of whatever. And the way money is made out of your feelings may not be obvious at all. Watching the news five minutes longer than usual because of a natural disaster may bring extra fortune to the network’s coffers. But of all the human frailties one can make money out of, the easiest is greed, I think. Well, I may be wrong; nó thực sự có thể là sự yếu ớt đã tạo ra nghề lâu đời nhất,,en,Nhưng tôi sẽ nghĩ rằng nghề dựa trên sự mong manh sinh lợi của lòng tham không hề kém xa,,en,Nếu chúng ta muốn khai thác lòng tham của người khác,,en,điều đầu tiên để tự hỏi bản thân là điều này,,en,tại sao chúng ta muốn tiền,,en,cho rằng nó là một thực thể siêu,,en,tất cả chúng ta đều cần tiền để sống,,en,Nhưng tôi không nói về phần nhu cầu,,en,Giả sử phần cần được chăm sóc,,en,chúng tôi vẫn muốn nhiều hơn nữa,,en,Giả sử bạn là một tỷ phú,,en,Tại sao bạn lại muốn một tỷ nữa,,en,Tôi nghĩ câu trả lời nằm trong một cái gì đó triết học,,en,một cái gì đó của một nỗi đau hiện sinh,,en,mặc dù những người có tiền tỷ của họ sẽ là những người cuối cùng thừa nhận điều đó,,en,Lý do đằng sau nhu cầu bắt nguồn từ sâu xa này là một nhiệm vụ xác thực,,en,hoặc một lời biện minh cho sự tồn tại của chúng ta,,en. But I would think that the profession based on the lucrative frailty of greed wasn’t all that far behind.

If we want to exploit other people’s greed, the first thing to ask ourselves is this: why do we want money, given that it is a meta-entity? I know, we all need money to live. But I am not talking about the need part. Assuming the need part is taken care of, we still want more of it. Why? Say you are a billionaire. Why would you want another billion? I think the answer lies in something philosophical, something of an existential angst, although those with their billions would the last ones to admit it. The reason behind this deep-rooted need for more is a quest for a validation, or a justification for our existence, và một ý nghĩa và mục đích cho cuộc sống của chúng ta,,en,Tất cả đều là một phần của chén thánh ẩn dụ đó,,en,nghe có vẻ hơi hấp dẫn,,en,nhưng nó có thể là gì khác,,en,Des Cartes của thời đại chúng ta sẽ nói,,en,Tôi có rất nhiều tiền,,en,Tiền là một thứ kỳ lạ,,en,Nó hoàn toàn không giống bất kỳ,,en,Điều,,en,mà chúng tôi biết,,en,Giá trị của nó chỉ thể hiện trong bối cảnh xã hội nơi chúng ta có những quy ước đã được thống nhất trước về những gì nó phải là,,en,Trong trường hợp này,,en,tiền không phải là một thứ gì cả,,en,nhưng là một thứ siêu,,en,đó là lý do tại sao bạn hạnh phúc khi sếp của bạn gửi cho bạn một lá thư nói rằng bạn nhận được một khoản tiền thưởng cao mặc dù bạn chưa bao giờ thực sự nhìn thấy vật chất,,en,nếu nó không phải là vật lý,,en,nó là siêu hình,,en,và chắc chắn chúng ta có thể nói về triết lý tiền bạc,,en. It is all part of that metaphorical holy grail. I know, it sounds a bit nutty, but what else could it be? The Des Cartes of our time would say, “I have loads of money, therefore I am!”

The Ultra Rich

Let’s first take a look at how people make money. Loads of it. Apparently, it is one of the most frequently searched phrases in Google, and the results usually attempt to separate you from your cash rather than help you make more of it.

To be fair, this column won’t give you any get-rich-quick, sure-fire schemes or strategies. What it will tell you is why and how some people make money, and hopefully uncover some new insights. You may be able to put some of these insights to work and make yourself rich – if that’s where you think your happiness lies.

By now, it is clear to most people that they cannot become filthy rich by working for somebody else. In fact, that statement is not quite accurate. CEOs and top executives all work for the shareholders of the companies that employ them, but are filthy rich. At least, some of them are. But, in general, it is true that you cannot make serious money working in a company, statistically speaking.

Working for yourself – if you are very lucky and extremely talented – you may make a bundle. When we hear the word “rich,” the people that come to mind tend to be

  1. entrepreneurs/industrialists/software moguls – like Bill Gates, Richard Branson etc.,
  2. celebrities – actors, writers etc.,
  3. investment professionals – Warren Buffet, for instance, and
  4. fraudsters of the Madoff school.

There is a common thread that runs across all these categories of rich people, and the endeavors that make them their money. It is the notion of scalability. To understand it well, let’s look at why there is a limit to how much money you can make as a professional. Let’s say you are a very successful, highly-skilled professional – say a brain surgeon. You charge $10k a surgery, of which you perform one a day. So you make about $2.5 million a year. Serious money, no doubt. How do you scale it up though? By working twice as long and charging more, may be you can make $5 million or $10 million. But there is a limit you won’t be able to go beyond.

The limit comes about because the fundamental economic transaction involves selling your time. Although your time may be highly-skilled and expensive, you have only 24 hours of it in a day to sell. That is your limit.

Now take the example of, say, John Grisham. He spends his time researching and writing his best-selling books. In that sense, he sells his time as well. But the big difference is that he sells it to many people. And the number of people he sells his product to may have an exponential dependence on its quality and, therefore, the time he spends on it.

We can see a similar pattern in software products like Windows XP, performances by artists, sports events, movies and so on. One performance or accomplishment is sold countless times. With a slight stretch of imagination, we can say that entrepreneurs are also selling their time (that they spend setting up their businesses) multiple times (to customers, clients, passengers etc.) All these money-spinners work hard to develop some kind of exponential volume-dependence on the quality of their products or the time they spend on them. This is the only way to address the scalability issue that comes about due to the paucity of time.

Investment professionals (bankers) do it too. They develop new products and ideas that they can sell to the masses. In addition, they make use of a different aspect of money that we touched upon in an earlier column. You see, money has a transactional value. It plays the role of a medium facilitating economic exchanges. In financial transactions, however, money becomes the entity that is being transacted. Financial systems essentially move money from savings and transforms it into capital. Thus money takes on an investment value, in addition to its intrinsic transactional value. This investment value is the basis of interest.

Philosophy of Money

Money is a strange thing. It is quite unlike any other “thing” that we know. Its value manifests itself only in a social context where we have pre-agreed conventions as to what it should be. In this sense, money is not a thing at all, but a meta-thing, which is why you are happy when your boss gives you a letter stating that you got a fat bonus even though you never actually see the physical thing. Well, if it is not physical, it is metaphysical, and we can certainly talk about the philosophy of money.

Dấu hiệu đầu tiên về sự siêu phàm của tiền xuất phát từ thực tế là nó chỉ có giá trị khi chúng ta gán cho nó một giá trị,,en,Nó không có giá trị nội tại,,en,nước không,,en,Nếu bạn khát,,en,bạn thấy rằng nước có giá trị nội tại to lớn,,en,nếu bạn có tiền,,en,bạn có thể mua nước,,en,hoặc Perrier,,en,nếu bạn muốn trở nên tinh vi,,en,và làm dịu cơn khát của bạn,,en,Nhưng chúng ta có thể rơi vào tình huống không thể mua được những thứ bằng tiền,,en,Mắc kẹt trong sa mạc,,en,Chết vì khát,,en,chúng ta có thể không mua được nước mặc dù giới hạn tín dụng cao ngất ngưởng hoặc hàng trăm đô la chúng ta có trong ví,,en,Một lý do cho sự bất lực này của chúng ta là hiển nhiên,,en,chúng ta có thể ở một mình,,en,Giá trị giao dịch cơ bản của tiền sẽ bốc hơi khi chúng ta không có ai để giao dịch,,en. It doesn’t possess an intrinsic value that, for instance, water does. If you are thirsty, you find that water has enormous intrinsic value. Of course, if you have money, you can buy water (or Perrier, if you want to be sophisticated), and quench your thirst.

But we may find ourselves in situations where we may not be able to buy things with money. Stranded in a desert, for instance, dying of thirst, we may not be able to buy water despite our sky-high credit limits or the hundreds of dollars we may have in our wallet. One reason for this inability of ours is obvious – we may be alone. The basic transactional value of money evaporates when we have nobody to transact with.

Chiều hướng thứ hai của meta-ness tiền là kinh tế,,en,Nó được minh họa trong nguyên tắc cung và cầu đã mòn.,,en,giả định thanh khoản giao dịch,,en,đó là một thuật ngữ tôi vừa nấu ra để nghe có vẻ uyên bác,,en,tôi thú nhận,,en,Tôi muốn nói,,en,ngay cả khi chúng ta có những người bán nước sẵn lòng trên sa mạc,,en,họ có thể thấy rằng chúng tôi đang chết vì nó và tăng giá,,en,chỉ vì chúng tôi sẵn sàng và có thể trả tiền,,en,Điều này rõ ràng đang xé toạc một phần của những người bán nước quanh co,,en,hoàn toàn hợp pháp,,en,chỉ có thể thực hiện được nếu hàng hóa được đề cập có nguồn cung dồi dào,,en,Chúng tôi cần thanh khoản hàng hóa,,en,Khi thanh khoản cạn kiệt, niềm vui bắt đầu,,en,Giọt nước cuối cùng trên sa mạc có giá trị nội tại vô hạn,,en,Hiệu ứng này có thể giống với hiện tượng cung và cầu đã nói ở trên,,en. It is illustrated in the well-worn supply-and-demand principle, assuming transactional liquidity (which is a term I just cooked up to sound erudite, I confess). I mean to say, even if we have willing sellers of water in the desert, they may see that we are dying for it and jack up the price – just because we are willing and able to pay. This apparent ripping off on the part of the devious vendors of water (perfectly legal, by the way) is possible only if the commodity in question is in plentiful supply. We need commodity liquidity, as it were.

It is when the liquidity dries up that the fun begins. The last drop of water in a desert has infinite intrinsic value. This effect may look similar to the afore-mentioned supply-and-demand phenomenon, nhưng nó thực sự khác,,en,Giá trị nội tại chi phối mọi thứ khác,,en,giống như lực mạnh trong khoảng cách ngắn trong vật lý hạt,,en,Và sự thống trị này là mặt trái của quy luật giảm thiểu hiệu quả cận biên trong kinh tế,,en,Điều có vẻ hơi kỳ lạ về tiền là nó dường như đi ngược lại với quy luật giảm dần mức thỏa dụng cận biên,,en,Bạn càng có nhiều tiền,,en,bạn càng muốn nó,,en,tại sao vậy,,en,Nó đặc biệt kỳ lạ vì thiếu giá trị nội tại của nó,,en,Những bộ óc tài chính vĩ đại không thể hình dung được,,en,nhưng đã đưa ra những tuyên bố ngắn gọn và đáng nhớ như,,en,vì thiếu một từ tốt hơn,,en,tốt.,,en,Mặc dù thiên tài đặc biệt đó chỉ là hư cấu,,en,anh ấy thể hiện phần lớn tư duy trong thế giới tài chính và doanh nghiệp hiện đại,,en,Tốt hay xấu,,en. The intrinsic value dominates everything else, much like the strong force over short distances in particle physics. And this domination is the flipside of the law of diminishing marginal utility in economics.

The thing that looks a bit bizarre about money is that it seems to run counter to the law of diminishing marginal utility. The more money you have, the more you want it. Now, why is that? It is especially strange given its lack of intrinsic value. Great financial minds could not figure it out, but came up with pithy and memorable statements like, “Greed, for lack of a better word, is good.” Although that particular genius was only fictional, he does epitomize much of the thinking in the modern corporate and financial world. Good or bad, Hãy giả sử rằng lòng tham là một phần thiết yếu của bản chất con người và xem chúng ta có thể làm gì với nó,,en,Lưu ý rằng tôi muốn làm điều gì đó,,en,với,,en,nó,,en,không phải,,en,một sự khác biệt quan trọng,,en,chuyên mục can đảm mà tôi là,,en,muốn chỉ cho bạn cách sử dụng lòng tham của người khác để kiếm nhiều tiền hơn,,en,Kho lưu trữ Tạp chí Wilmott,,en. Note that I want to do something “with” it, not “about” it – an important distinction. I, intrepid columnist that I am, want to show you how to use other people’s greed to make more money.

Photo by 401(K) 2013